Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 638

Cập nhật lúc: 2025-03-05 15:18:59
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Chiêu Chiêu nhận lấy, cúi đầu cảm ơn rồi rời khỏi Sở Y Tế.

Cô không về nhà chồng ngay mà ghé qua trung tâm mua sắm.

Lúc này là cuối tháng năm, mùa xuân đã trôi qua hơn một nửa. Lần trước về thăm nhà, cô thấy quần áo của bố mẹ đều đã giặt bạc màu.

Dù bố mẹ là công nhân viên, nhà chỉ có hai người nên ăn uống không thiếu thốn gì, nhưng họ luôn tiết kiệm, chẳng bao giờ chịu mua sắm cho bản thân.

Cô biết họ đang để dành tiền cho mình.

Tần Chiêu Chiêu đã nhiều lần nói với bố mẹ rằng cô và Lục Trầm có thể tự lo cho cuộc sống, không cần họ phải vất vả nữa. Bố mẹ ngoài mặt thì đồng ý, nhưng sau đó vẫn không thay đổi gì.

Tình thương của cha mẹ vốn là vậy. Dù con cái có sống tốt thế nào, họ vẫn muốn góp một phần sức lực để cuộc sống của con thêm đủ đầy.

Những thứ bố mẹ không nỡ mua, cô sẽ mua về cho họ. Dù mẹ có mắng cô tiêu tiền hoang phí, nhưng cô biết trong lòng bà vẫn vui.

Hôm nay không phải cuối tuần, bố mẹ cô đều đi làm.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Cả hai cùng làm trong một nhà máy, trưa ăn tại căn tin, không có thời gian về nhà nghỉ ngơi. Công nhân không phải lãnh đạo, giờ nghỉ trưa chỉ ngắn ngủi, ăn xong nghỉ một lát rồi lại tiếp tục công việc.

Vì thế, vào thời điểm này, khu gia đình công nhân rất vắng vẻ.

Xe ba gác chở cô đến tận cửa nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/638.html.]

Tần Chiêu Chiêu xuống xe, trả tiền, rồi đứng lại nhìn theo bóng người lái xe dần khuất xa.

Vừa quay người định mở cửa, cô bất ngờ nhìn thấy Vinh Xuân Mai.

Cô ả đang mặc một chiếc tạp dề cũ, bê chậu nước từ trong nhà ra đổ xuống rãnh nước ven đường.

So với trước đây, Vinh Xuân Mai gầy sọp đi trông thấy. Khuôn mặt hốc hác, quầng thâm dưới mắt rõ ràng, khiến vẻ đẹp kiêu sa ngày nào giờ chỉ còn lại chút tàn dư.

Bụng cô ả đã hơn ba tháng, sắp bốn tháng, lộ rõ đường cong dưới lớp quần áo cũ kỹ. Cả người trông thật tiều tụy, chẳng còn dáng vẻ xinh đẹp, quyến rũ của ngày xưa.

Cùng lúc ấy, Vinh Xuân Mai cũng nhìn thấy Tần Chiêu Chiêu.

Ánh mắt cô ả dừng lại trên người cô một lúc lâu.

Tần Chiêu Chiêu dù đang mang thai nhưng vẫn ăn mặc gọn gàng, chỉn chu. Gương mặt không hề sưng phù hay tái nhợt, trái lại còn có phần hồng hào, tràn đầy sức sống.

So với những thai phụ khác, bao gồm cả chính bản thân mình, da dẻ đầy nám, vóc dáng méo mó vì mang thai, Tần Chiêu Chiêu lại càng thêm rạng rỡ, mặn mà hơn trước.

Như một ngôi sao tỏa sáng lấp lánh.

Trong lòng Vinh Xuân Mai dâng lên một cảm giác ghen tị đến nghẹn thở.

Cô ả đã cố gắng đến thế nào, cuối cùng vẫn chỉ có thể quay về vạch xuất phát.

Loading...