Mẹ cô ta cũng không vui, giọng gắt lên:
"Ông không thấy Tâm Liên đang rất mệt sao? Ông cứ ép nó như vậy, sau này nó lạnh nhạt với chúng ta thì đừng có hối hận.
Ông nghĩ ai mua t.h.u.ố.c lá cho ông hút, mua rượu cho ông uống? Bốn mùa ai lo quần áo mới cho ông thay? Nếu nó không chăm lo cho chúng ta, ông trông chờ vào thằng con trai vô dụng của ông sao? Hay là cô con dâu kia?"
Nghe vợ nói vậy, bố Giang cứng họng. Ông ta có giận đến đâu cũng không thể phủ nhận sự thật này.
Bao nhiêu năm qua, nếu không có Giang Tâm Liên giúp đỡ, cuộc sống của ông ta chắc chắn không thể an nhàn như bây giờ.
Ông ta hậm hực cãi lại:
"Chẳng phải tôi chỉ muốn nhanh chóng tìm được một công việc để có thêm thu nhập sao?"
Mẹ cô ta cười khẩy:
"Bao nhiêu năm qua tôi có thấy ông sốt sắng như thế đâu. Hồi trước Lục Phi chủ động tìm việc cho ông, ông cứ kêu đau lưng, nhức mỏi, không muốn làm.
Giá mà lúc đó ông chịu đi làm tử tế một chút, cuộc sống của chúng ta đâu có chật vật thế này?"
Bố cô ta bực mình:
"Việc nó tìm cho tôi toàn là lao động chân tay nặng nhọc. Bà biết lưng tôi không khỏe mà! Lúc đó nếu nó giới thiệu cho tôi một chỗ làm nhàn hạ như trong nhà ăn, bà nghĩ tôi có từ chối không?"
Mẹ cô ta hừ lạnh, chép miệng:
"Nói gì thì nói, bản chất ông vẫn là lười. Tôi sống với ông bao nhiêu năm, chẳng lẽ còn không hiểu?"
Bố Giang tức đến đỏ mặt, cãi lại:
"Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi, nói chuyện với bà đúng là phiền phức!"
Mẹ cô ta cũng không chịu thua:
"Thế chỉ có ông mới mọc được ngà voi chắc?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/635.html.]
Hai vợ chồng cứ thế lời qua tiếng lại mà rời đi, không ai chịu nhường ai.
Hai ngày sau, một tin dữ bất ngờ ập đến.
Hứa An Hoa – chồng của Lục Dao – trong lúc thực hiện nhiệm vụ truy bắt tội phạm, đã rơi xuống vách núi.
Người ta tìm kiếm suốt năm ngày liền, lật tung từng bụi cỏ, lùng sục khắp khu vực xung quanh. Nhưng tất cả những gì họ tìm thấy chỉ là một vài vết m.á.u loang lổ ở vị trí cậu rơi xuống.
Ngoài ra, không có thêm bất kỳ dấu vết nào.
Khu vực ấy lại là vùng rừng sâu, xung quanh không có nhà dân, thú dữ thì đầy rẫy. Thế nhưng, Hứa An Hoa cứ thế biến mất một cách bí ẩn, như thể chưa từng tồn tại.
Khi nhận được tin này, Lục Dao lập tức ngất xỉu, phải đưa vào bệnh viện cấp cứu.
Kiểm tra xong, bác sĩ mới phát hiện cô ấy đã mang thai.
Bố mẹ của Hứa An Hoa đau đớn đến mức không thể gượng dậy nổi.
Cậu là con trai duy nhất của họ, đang ở độ tuổi sung sức nhất, vậy mà giờ đây sống không thấy người, c.h.ế.t không thấy xác.
Hai ông bà đã già, lại chịu cú sốc này, chẳng khác nào bị xé nát trái tim.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Họ còn chưa dám báo tin cho hai cụ già ở quê, sợ rằng các cụ không chịu nổi đả kích này mà xảy ra chuyện.
May mắn duy nhất chính là đứa trẻ trong bụng Lục Dao.
Đứa bé này là hy vọng cuối cùng của họ. Vì thế, dù đau khổ đến đâu, họ cũng không còn ý định muốn đi theo con trai nữa.
Họ chỉ mong đứa trẻ này bình an chào đời, để Hứa An Hoa dù có ra đi cũng không phải chịu cảnh tuyệt hậu.
Nhưng Lục Dao thì không thể nào chấp nhận nổi.
Cô ấy đã tìm kiếm Hứa An Hoa bao nhiêu năm, cuối cùng mới đến được với nhau. Còn chưa kịp tận hưởng cuộc sống hôn nhân, cậu đã không còn nữa.
Lục Dao ngồi trong phòng tân hôn của hai người, nhìn tấm ảnh cưới treo trên tường mà nước mắt cứ thế lặng lẽ rơi xuống.
Giống như một chuỗi hạt bị đứt dây, từng giọt, từng giọt, không cách nào ngừng lại được.