Giang Tâm Liên cười nhạt, lắc đầu:
"Bố mẹ đừng lo cho con nữa. Con mới ly hôn chưa lâu, chưa muốn nghĩ đến chuyện đó. Con chỉ cần có công việc ổn định, có bố mẹ là đủ rồi."
Mẹ Giang thở dài, nhưng vẫn cố thuyết phục:
"Tâm Liên, con không còn nhỏ nữa. Thời điểm này vẫn còn có thể tìm được người phù hợp. Dù sao con cũng có công việc ổn định, lại có hai đứa nhỏ đáng yêu.
Nhưng nếu để thêm vài năm nữa, đến khi con ba mươi, lúc đó chỉ còn lại người khác chọn mình thôi."
Bà nhẹ giọng khuyên nhủ:
"Nghe lời mẹ đi. Cứ từ từ tìm hiểu, gặp được người thích hợp thì ổn định, không hợp thì tiếp tục tìm. Rồi sẽ có lúc tìm được người phù hợp thôi."
Giang Tâm Liên nghe vậy, lòng cũng d.a.o động.
Cô ta siết chặt bàn tay, ánh mắt trở nên kiên định hơn:
"Được rồi. Nếu Lục Phi không cần con, vậy con sẽ tìm một người tốt hơn anh ấy."
Bố Giang dụi tắt điếu thuốc, chậm rãi nói:
"Con nghĩ như vậy là đúng rồi. Nó không muốn tái hôn thì đừng để nó được lợi.
Lần này bố mẹ đến đây cũng là để bảo con nhờ nó sắp xếp cho bố một công việc ở nhà ăn. Con đến gặp nó, bảo nó giúp bố một việc nhỏ này đi."
Giang Tâm Liên sững người, không ngờ trong hoàn cảnh này mà bố vẫn nghĩ đến chuyện xin việc từ Lục Phi.
Cô ta nhìn ông, giọng bất mãn:
"Bố, con cũng cần mặt mũi chứ. Bố để cho con chút tự trọng đi!"
Cô ta hít sâu, cố kìm sự thất vọng trong lòng:
"Lúc anh ấy sắp xếp công việc cho Thúy Thúy, đã nói rất rõ đó là lần cuối cùng. Con không thể đi gặp anh ấy nữa. Nếu bố muốn, tự đi mà xin, đừng bắt con làm thế!"
Bố Giang nghe vậy thì đập bàn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/634.html.]
"Nhờ nó tìm việc thì mất mặt sao? Tự trọng có ăn được không? Có uống được không?"
Ông lạnh giọng:
"Hai đứa đã không thể tái hôn nữa, sau này đừng mong nó giúp đỡ chúng ta như trước!
Vậy nên, chi bằng nhân cơ hội này lo xong chuyện của bố đi. Nếu nó không đồng ý, con cứ quấy rầy, đòi quyền nuôi con. Đến lúc đó, nó sẽ phải đồng ý thôi!"
Giang Tâm Liên nhìn bố mình, lòng dâng lên một nỗi thất vọng sâu sắc. Cô ta siết chặt tay, giọng nói run lên vì tức giận lẫn đau đớn:
"Bố, con sẽ không làm vậy. Nếu bố còn ép con, con c.h.ế.t cho bố xem!"
Bố Giang sững lại, mặt tối sầm đi. Không khí trong phòng chợt trở nên căng thẳng.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Mẹ Giang thấy tình hình không ổn, vội vàng nắm lấy tay chồng, liếc ông ta một cái đầy cảnh cáo:
"Hôm nay Tâm Liên đang buồn, ông đừng nói nữa."
Bố Giang đành nén giận, im lặng.
Mẹ Giang quay sang con gái, dịu dàng nắm lấy tay cô ta, nhẹ giọng:
"Mẹ biết con đang mệt mỏi. Nếu con không muốn thì thôi vậy. Bố con sẽ chịu khó làm thêm để kiếm tiền lo cho gia đình."
Nghe mẹ nói vậy, Giang Tâm Liên cười nhạt, giọng điệu có phần chua chát:
"Mẹ, bố mẹ cứ yên tâm. Con có công việc ổn định, mỗi tháng đều có lương. Nếu nhà mình gặp khó khăn, con chắc chắn sẽ không bỏ mặc.
Nhưng chuyện công việc của bố, bố mẹ bỏ ý định đó đi. Con sẽ không xin xỏ gia đình họ Lục nữa đâu."
Câu nói này giống như dội một gáo nước lạnh lên người bố Giang. Ông ta tức giận đến mức không muốn ở lại thêm một giây nào nữa.
Mẹ Giang thấy vậy đành thở dài, đứng dậy theo chồng rời đi.
Giang Tâm Liên cũng chẳng buồn giữ họ lại.
Vừa bước ra khỏi cửa, bố cô ta đã bực bội lẩm bẩm:
"Bà cản tôi làm gì? Không có nhà họ Lục giúp đỡ, tôi lấy đâu ra việc làm trong nhà ăn?"