Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 630

Cập nhật lúc: 2025-03-05 15:12:34
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Tâm Liên cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay của Lục Phi. Anh ta không đẩy cô ra.

Trong lòng cô ta chợt bừng lên một tia hy vọng.

Có lẽ, anh vẫn còn chút tình cảm với cô.

Cô ta nắm c.h.ặ.t t.a.y anh hơn, giọng run run nhưng đầy tha thiết:

"Trên đời này, em có thể không cần gì cả, nhưng em không thể sống thiếu anh. Lục Phi, anh cho em một cơ hội nữa đi, em sẽ không làm anh thất vọng đâu."

Lục Phi nhìn cô ta một lúc rồi khẽ gật đầu:

"Được."

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Câu trả lời ấy làm tim Giang Tâm Liên như ngừng đập. Hạnh phúc đến quá đột ngột, cô ta không dám tin vào tai mình.

Anh thực sự đồng ý sao?

Nhưng còn chưa kịp nói thêm lời nào, giọng anh đã vang lên, cắt ngang mọi suy nghĩ trong cô:

"Cô buông tôi ra đi. Tôi còn chuyện muốn nói."

Giang Tâm Liên ngoan ngoãn buông tay, nhưng trái tim thì đập dồn dập, chờ đợi câu tiếp theo từ anh.

Lục Phi nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng điềm tĩnh nhưng có gì đó lạnh lùng:

"Cô nói chỉ cần tôi cho cô một cơ hội, cô có thể từ bỏ tất cả, đúng không?"

Cô ta không chút do dự, lập tức gật đầu.

"Được. Vậy cô hãy cắt đứt quan hệ với gia đình mình. Cả đời này không qua lại với họ nữa. Cô làm được không?"

Nụ cười trên môi Giang Tâm Liên lập tức đông cứng.

Cô ta sững sờ nhìn anh.

Từ bỏ gia đình ư?

Dù bố mẹ có trọng nam khinh nữ, nhưng dù sao họ cũng đã nuôi cô ăn học, đã cho cô một công việc ổn định. Không có họ, cô ta không thể có được cuộc sống như bây giờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/630.html.]

Nhưng… cô ta cũng rất muốn tái hôn với Lục Phi.

Nếu phải chọn một trong hai, cô ta phải làm sao?

Lục Phi vẫn im lặng quan sát phản ứng của cô ta.

Anh ta hiểu Giang Tâm Liên quá rõ.

Cô ta không phải người xấu, ngược lại còn rất hiếu thảo, thậm chí có thể hy sinh bản thân vì bố mẹ mình.

Vì vậy, anh mới đưa ra điều kiện này.

Anh biết chắc, cô ta sẽ không bao giờ chấp nhận.

Thay vì để cô ta mãi níu kéo một thứ không thể nào trở lại, anh muốn cô ta tự mình từ bỏ.

"Giang Tâm Liên, cô có làm được không?"

Giang Tâm Liên lau nước mắt, ánh mắt đầy ấm ức:

"Anh cố tình phải không? Anh biết bố mẹ quan trọng với em thế nào, nhưng lại bắt em chọn giữa họ và anh. Sao anh lại nhẫn tâm như vậy?"

Lục Phi lắc đầu, giọng vẫn bình thản:

"Cô nhầm rồi. Tôi không nhẫn tâm. Tôi chỉ muốn cô nhìn thẳng vào lòng mình thôi."

Anh dừng lại một chút, rồi tiếp tục:

"Giữa tôi và bố mẹ cô, ai quan trọng hơn, cô biết rõ nhất. Cô muốn tái hôn với tôi không phải vì yêu tôi nhiều đến vậy, mà chỉ vì cô không cam lòng. Vì tôi là người đòi ly hôn, nên cô không muốn chấp nhận thất bại."

"Nhưng Giang Tâm Liên, cô phải hiểu, có những thứ đã mất rồi thì không thể nào lấy lại được. Cô từ bỏ đi. Buông tha cho tôi, cũng là buông tha cho chính cô."

Giọng nói của anh trầm ổn nhưng không có chút d.a.o động nào.

"Chúng ta còn có con chung, sau này vẫn phải liên lạc. Tôi không muốn biến thành kẻ thù của cô, cũng không muốn chuyện này ảnh hưởng đến việc nuôi dạy bọn trẻ."

Giang Tâm Liên chợt thấy toàn thân như mất hết sức lực.

Cô ta hiểu, việc tái hôn giữa mình và Lục Phi là không thể.

Loading...