Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 628

Cập nhật lúc: 2025-03-05 15:09:39
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mỗi cuối tuần, anh chỉ đưa con đến, đứng ở cửa chờ bọn trẻ vào nhà, nói ngắn gọn thời gian đón chúng, rồi lập tức rời đi.

Lần nào Giang Tâm Liên cũng muốn mời anh vào ngồi một lát, nhưng mỗi khi đối diện ánh mắt lạnh lùng ấy, lòng tự trọng của cô ta lại ngăn cản cô ta mở miệng.

Nhưng bây giờ, tình thế đã khác. Nếu cô ta không cố gắng, e rằng sẽ không còn cơ hội nào nữa.

Tự trọng? Có là gì chứ? Cô ta nhất định phải tái hôn với Lục Phi.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Giang Tâm Liên gần như ngay lập tức đoán được đó là ai—Lục Phi đưa hai đứa nhỏ đến.

Cô ta vội vàng bước tới, mở cửa với vẻ mặt đầy mong đợi.

Quả nhiên, trước mắt là Lục Phi cùng hai cô con gái.

Á Á và Thanh Thanh đã quen với việc mỗi tuần về nhà mẹ. Cửa vừa mở, hai bé chưa kịp phản ứng thì Giang Tâm Liên đã nhanh chóng ngồi xuống, dang tay ôm chặt lấy cả hai.

“Mẹ nhớ hai con lắm! Hai con có nhớ mẹ không?”

Hai đứa trẻ đồng thanh đáp: “Có ạ!”

Giang Tâm Liên vui sướng, cúi xuống hôn lên trán từng đứa, như muốn bù đắp lại khoảng thời gian xa cách.

Lục Phi đứng bên cạnh, chờ khoảnh khắc đoàn tụ ấy trôi qua, sau đó thản nhiên nói: “Chiều tối tôi sẽ qua đón chúng về.”

Nói xong, anh ta định quay đi, nhưng Giang Tâm Liên nhanh tay giữ lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/628.html.]

“Lục Phi, chúng ta đâu phải kẻ thù. Anh vào nhà ngồi một lát đi.”

“Không cần.” Anh ta dứt khoát từ chối.

“Anh nhất định phải như vậy sao? Các con đang nhìn đấy.”

Cô ta quay sang Á Á và Thanh Thanh, dịu dàng hỏi: “Các con có muốn bố vào chơi với chúng ta không?”

Á Á lặng lẽ không nói gì, nhưng Thanh Thanh thì đã chạy ngay đến bên Lục Phi, nắm lấy tay anh ta, giọng đầy nũng nịu:

“Bố ơi, lâu lắm rồi bố mẹ không cùng nhau đi chơi. Bố, con muốn bố ở lại.”

Lục Phi khẽ cau mày. Anh ta rất khó chịu khi thấy Giang Tâm Liên dùng con gái để giữ chân mình. Cảm giác bị ép buộc làm điều bản thân không muốn khiến anh ta không vui.

Nhưng ánh mắt mong đợi của con gái nhỏ khiến anh ta không thể nào từ chối. Nếu bây giờ anh ta rời đi, chắc chắn Thanh Thanh sẽ rất buồn.

Anh ta hít một hơi thật sâu, cuối cùng vẫn gật đầu.

Giang Tâm Liên thấy vậy thì mừng rỡ: “Bố đồng ý rồi, chúng ta vào nhà thôi!”

Hai đứa nhỏ kéo tay Lục Phi vào phòng khách.

Bước vào trong, ánh mắt anh ta lập tức dừng lại trên một khung ảnh đặt ngay ngắn trên kệ. Đó là ảnh cưới của anh ta và Giang Tâm Liên, vẫn nằm nguyên ở vị trí cũ.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Không khó để hiểu ý đồ của Giang Tâm Liên khi giữ bức ảnh này.

Giang Tâm Liên bắt gặp ánh mắt anh ta hướng về phía bức ảnh, lòng dâng lên niềm hy vọng. Đây là bức ảnh chụp khi hai người còn yêu nhau nhất, nụ cười trên môi họ vẫn tươi rói, tràn ngập hạnh phúc. Cô ta tin rằng khi nhìn vào đó, Lục Phi sẽ nhớ lại những kỷ niệm đẹp, có lẽ còn cảm động mà thay đổi suy nghĩ.

Loading...