Tần Chiêu Chiêu dụi mắt, cơn buồn ngủ đã tan biến, cô mỉm cười đáp: "Con không sao đâu mẹ. Mẹ mới tan làm về à?"
"Ừ, mẹ vừa về tới nhà. Mẹ có làm phiền con nghỉ ngơi không?"
Tần Chiêu Chiêu ngồi dậy, lắc đầu: "Không đâu mẹ, con ngủ đủ rồi."
Dư Hoa nhìn cô một lát, thấy sắc mặt cô vẫn tốt, lúc này mới yên tâm.
"Người giúp việc đã chuẩn bị xong bữa cơm rồi. Nếu con không buồn ngủ nữa thì dậy ăn cơm đi. Ăn xong rồi đi ngủ tiếp cũng được." Giọng bà dịu dàng, mang theo sự quan tâm chân thành, giống như giọng của một người mẹ ruột.
Tần Chiêu Chiêu chậm rãi bước xuống giường. Vì mang thai đôi, mới hơn năm tháng mà bụng cô đã lớn rõ rệt, khiến việc cúi người hay ngồi xổm đều rất khó khăn.
Dư Hoa thấy vậy, liền ngồi xuống giúp cô tìm dép, đặt ngay ngắn trước chân rồi nhẹ nhàng đỡ cô xỏ vào.
Tần Chiêu Chiêu thoáng ngại ngùng, mỉm cười nói: "Cảm ơn mẹ."
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Dư Hoa cũng cười hiền: "Cảm ơn gì chứ, con cứ suốt ngày khách sáo với mẹ. Chăm sóc con là chuyện đương nhiên mà."
Hai mẹ con vừa trò chuyện vừa đi ra phòng khách. Đúng lúc này, Lục Phi cũng vừa tan làm về đến nhà.
Hai đứa nhỏ thấy bố liền mừng rỡ chạy ùa tới, ôm chầm lấy chân anh.
Lục Phi bật cười, đặt túi xách xuống, rồi bế bổng cả hai cô con gái lên cao. Tiếng cười trong trẻo của bọn trẻ vang khắp phòng khách, khiến Tần Chiêu Chiêu và mẹ chồng cũng không nhịn được mà cười theo.
Dư Hoa nhìn cảnh tượng ấy, vừa vui vừa hối thúc: "Được rồi, đặt con xuống đi, rửa tay rồi ăn cơm nào."
Lục Phi hôn nhẹ lên má mỗi đứa một cái rồi lần lượt đặt xuống. Anh đưa Thanh Thanh cho mẹ bế, còn Á Á thì tự nhiên chạy về phía Tần Chiêu Chiêu, nắm tay mẹ kéo đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/624.html.]
Cả nhà quây quần bên bàn ăn, bầu không khí ấm áp tràn ngập khắp phòng.
Dùng bữa xong, Lục Quốc An rủ con trai ra sân dạo bộ. Hai cô bé cũng ríu rít kéo tay ông nội đòi đi cùng.
Dư Hoa bất chợt lên tiếng gọi: "Lục Phi, con đừng đi vội, mẹ có chuyện muốn nói."
Lục Phi nhìn mẹ, thấy vẻ nghiêm túc trên gương mặt bà, liền gật đầu đồng ý.
Lục Quốc An dắt hai cháu nhỏ ra sân, cười nói: "Nào, ông nội dẫn các con đi chơi."
Khi bọn trẻ ra khỏi nhà, Dư Hoa quay sang bảo con trai: "Chúng ta vào phòng khách ngồi một lát."
Lục Phi theo mẹ bước vào, Tần Chiêu Chiêu cũng đoán được phần nào câu chuyện, bèn hỏi: "Mẹ, nếu mẹ muốn nói chuyện riêng với anh thì con vào phòng nhé?"
Dư Hoa khoát tay: "Không có chuyện gì phải giấu. Con cũng lại đây ngồi đi."
Nghe vậy, Tần Chiêu Chiêu không khách sáo nữa, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh.
Dư Hoa còn chưa kịp mở lời, Lục Phi đã hỏi trước: "Có phải chuyện công việc của em dâu Giang Tâm Liên không?"
"Không, mẹ đã sắp xếp xong rồi. Sáng nay, Giang Tâm Liên dẫn em dâu tới gặp mẹ, công việc cũng ổn thỏa cả. Điều mẹ muốn nói là về chính cô ta."
Lục Phi nghe nhắc đến tên Giang Tâm Liên, sắc mặt liền trầm xuống: "Cô ta lại làm gì nữa?"
Dư Hoa nhìn con trai, chậm rãi kể lại: "Sau khi mọi chuyện xong xuôi, nó bỗng gọi mẹ là ‘mẹ’, rồi nói muốn tái hôn với con. Nó còn nhờ mẹ thuyết phục con quay lại với nó."