Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/rtsjvti0b6
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Chiêu Chiêu bình thản nói:
“Vẫn là chuyện công việc thôi.”
Lục Dao nhíu mày:
“Công việc? Công việc của Giang Tâm Liên không phải là bát vàng à? Chị ta không làm nữa sao?”
Thấy Lục Dao hiểu lầm, Tần Chiêu Chiêu giải thích:
“Không phải chị ta, mà là em dâu của chị ta.”
Lục Dao càng khó hiểu:
“Liên quan gì đến em dâu của chị ta?”
Tần Chiêu Chiêu chậm rãi kể:
“Khi bố mẹ Giang Tâm Liên cưới vợ cho con trai, họ hứa hẹn sẽ lo cho bên thông gia một công việc chính thức nếu hai người kết hôn. Em dâu chị ta chấp nhận cuộc hôn nhân này cũng vì lời hứa đó.
Nhưng kết hôn đã lâu rồi mà lời hứa ấy vẫn chưa được thực hiện. Cô ta không hài lòng, làm ầm lên trong nhà, thậm chí còn kéo người nhà mình đến gây sự, nói bên Giang Tâm Liên lừa cưới. Suýt nữa thì đánh nhau.
Cuối cùng, Giang Tâm Liên đành phải đồng ý lo liệu công việc cho cô ta mới dàn xếp ổn thỏa. Vì thế, chị ta mới tìm đến anh cả, mong anh ấy giúp tìm việc.”
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Lục Dao nghe xong thì bật cười mỉa mai:
“Sao chị ta còn dám mở miệng nhờ vả như vậy chứ? Chẳng lẽ chị ta quên mình đã ly hôn với anh cả rồi sao? Thật không biết xấu hổ! Ly hôn rồi mà anh cả vẫn không thoát được sự ‘hút máu’ của chị ta.
Nhưng… đừng nói là anh cả đồng ý rồi nhé?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/622.html.]
Tần Chiêu Chiêu gật đầu.
Lục Dao tức đến nỗi đập tay xuống bàn:
“Anh ấy đúng là đồ ngốc! Chẳng lẽ anh ấy quên mất gia đình Giang Tâm Liên thuộc kiểu người gì à? Có lần đầu thì sẽ có lần sau. Sau này còn không biết sẽ kéo tới bao nhiêu chuyện phiền phức nữa!
Mà chị dâu, sao chị và bố mẹ không ngăn anh ấy lại?”
Tần Chiêu Chiêu thở dài, thấp giọng nói:
“Giang Tâm Liên đòi tự tử, anh ấy mềm lòng, không thể làm gì khác hơn là đồng ý.”
Lục Dao nghiến răng:
“Em biết ngay mà! Chị ta nắm thóp anh cả rồi! Chị ta biết chắc anh ấy sẽ không để mình tìm đến đường cùng.
Cứ chờ mà xem, sau này Giang Tâm Liên chắc chắn còn tiếp tục quấy rầy anh cả. Đến lúc đó, chỉ cần anh ấy mềm lòng thêm một chút, hai người lại làm hòa thì cuộc đời anh ấy coi như xong!”
Tần Chiêu Chiêu mỉm cười, giọng bình thản:
"Lỡ thật sự xảy ra chuyện đó, thì cũng chỉ có thể nói là số trời. Nhưng chị không nghĩ họ sẽ quay lại sống chung đâu."
Lục Dao tò mò: "Tại sao chị lại nghĩ thế?"
"Hôm Giang Tâm Liên đến nhà, lúc đó chị và anh cả chưa về. Chị ta hỏi Á Á và Thanh Thanh có muốn bố mẹ quay lại sống chung như trước kia không. Thanh Thanh cũng hỏi lại bố mình, nhưng anh ấy trả lời rất chắc chắn rằng sẽ không sống chung với mẹ chúng nữa."
"Vậy hai đứa nhỏ chắc khóc nhiều lắm."
"Không đâu, Á Á còn nói không muốn bố mẹ quay lại sống chung nữa. Vì mỗi lần họ ở chung là lại cãi nhau, mà mỗi khi cãi nhau, người buồn nhất chính là hai chị em."