Vừa bước vào, cô không khỏi cảm thán—Sở Y tế Hải Thị lớn hơn và bề thế hơn nhiều so với Đông Lăng.
Cô tìm đến quầy tiếp nhận thông tin, hỏi về kỳ thi lấy chứng chỉ hành nghề y.
Nhân viên trực quầy kiên nhẫn giải thích: “Kỳ thi ở Hải Thị dự kiến diễn ra vào tháng năm. Thời gian cụ thể sẽ được thông báo sau.”
Tần Chiêu Chiêu ngạc nhiên. “Vậy là không phải nơi nào cũng thi cùng thời gian sao?”
Người nhân viên mỉm cười: “Đúng vậy. Đông Lăng thi vào cuối tháng hai, nhưng mỗi tỉnh có lịch trình riêng.”
Tần Chiêu Chiêu gật đầu, trò chuyện thêm một lát rồi để lại thông tin liên lạc. Khi nào có lịch chính thức, cô sẽ được thông báo.
Rời khỏi Sở Y tế, cô không có việc gì làm, liền đến thư viện nơi Lục Dao làm việc.
Thư viện Hải Thị rất lớn, có tận ba tầng, chứa vô số đầu sách quý.
Đặc biệt là sách về Đông y—có rất nhiều tài liệu từ các danh y nổi tiếng đến những bài thuốc dân gian. Những cuốn sách này giúp cô học được nhiều kiến thức mà trước kia ông nội chưa từng dạy.
Mỗi khi cảm thấy mệt mỏi vì đọc sách ở nhà, cô lại muốn ra ngoài thư giãn. Và thư viện gần như là lựa chọn duy nhất của cô.
Lục Dao thấy cô đến cũng không hề ngạc nhiên.
“Chị hai, lại đến à? Sách mượn hôm trước đọc xong rồi sao?” Cô ấy tươi cười, bước đến bên cạnh Tần Chiêu Chiêu, lúc này đang lướt mắt tìm sách trên kệ.
Tần Chiêu Chiêu rút ra một quyển sách y học, rồi mới quay sang nhìn cô ấy: “Sao thế? Không muốn chị đến à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/620.html.]
Lục Dao bật cười, khoác tay lên tay cô: “Làm gì có! Ngày nào em cũng mong chị đến, như vậy em không cần về nhà mà vẫn biết tình hình trong nhà thế nào.”
Tần Chiêu Chiêu lườm cô ấy một cái: “Chị nhiều chuyện đến thế sao?”
Lục Dao chớp mắt tinh nghịch: “Chị thì không, nhưng em thì có. Em hỏi, chẳng lẽ chị không kể cho em nghe à?”
Cô ấy cao tận 1m7, còn Tần Chiêu Chiêu chỉ cao 1m63. Hai người chênh lệch chiều cao rõ rệt, vậy mà Lục Dao lại nũng nịu khoác tay cô, trông có chút buồn cười.
Tần Chiêu Chiêu đẩy cô ấy ra, đảo mắt nhìn xung quanh.
Thời điểm này không có nhiều hình thức giải trí, mọi người thường thích đọc sách, thế nên thư viện rất đông.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
“Em cao hơn chị nhiều như vậy, còn làm bộ đáng yêu, không thấy ngại sao?”
Lục Dao chẳng chút bận tâm: “Ngại gì chứ? Chị là chị dâu, em nũng nịu với chị thì sao nào? Như vậy mới chứng tỏ chúng ta thân thiết mà.”
Tần Chiêu Chiêu bất lực: “Miệng lưỡi em lanh lợi quá, chị nói không lại em.”
Bụng cô giờ đã gần sáu tháng, mang song thai nên trông rất rõ rệt.
Chỗ ngồi trong thư viện đã kín hết, nhiều người phải ngồi xuống sàn để đọc.
Lục Dao tinh ý tìm một góc trống cho cô ngồi nghỉ, còn chu đáo pha cho cô một tách trà.
Sau khi thu xếp ổn thỏa cho Tần Chiêu Chiêu, cô ấy mới rời đi, tiếp tục kiểm tra khu vực mình quản lý.