Triệu Tân Hoa quan sát Thúy Thúy một lượt, thấy cô ả cao lớn, khỏe mạnh, trông rất có sức lao động nên gật gù hài lòng.
"Công việc ở nhà ăn có hơi bận, có lúc sẽ vất vả. Cô có chịu được khổ không?"
Thúy Thúy vốn đã có thành kiến với công việc này. Nhưng khi bước vào nhà ăn, thấy không gian sạch sẽ, nhân viên ai cũng mặc đồng phục gọn gàng, ngăn nắp, lại có đủ loại món ăn hấp dẫn, cô ả lập tức thay đổi suy nghĩ.
Ông quản lý trước mặt cũng rất thân thiện, không hề tỏ ra hách dịch hay ra vẻ gì cả.
Lúc này, cảm giác của cô ả về công việc này đã khác trước.
Nghe Triệu Tân Hoa hỏi, Thúy Thúy vội vàng đáp:
"Tôi làm gì cũng được, tôi có sức mà!"
Triệu Tân Hoa nghe vậy thì cười lớn:
"Tốt lắm, tốt lắm! Nhà ăn chúng tôi cần những người như cô."
Dư Hoa đứng bên cạnh cũng cười theo:
"Thế thì tôi giao cô ấy cho anh nhé."
"Chị Dư cứ yên tâm. Tôi sẽ lo liệu ổn thỏa."
"Vậy nhờ anh giúp đỡ rồi."
"Chị khách sáo quá."
Dư Hoa nhìn đồng hồ, nói:
"Tôi còn chút việc, xin phép đi trước."
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Triệu Tân Hoa lập tức tiễn bà ra tận cửa nhà ăn.
Lúc này, Giang Tâm Liên quay sang nhìn Thúy Thúy, nhẹ giọng nhắc nhở:
"Môi trường làm việc ở đây cũng tốt đấy. Chị thấy đồ ăn phong phú, chắc suất ăn nhân viên cũng không tệ. Em cố gắng làm việc cho tốt vào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/618.html.]
Thúy Thúy lúc này tâm trạng rất tốt, gật đầu chắc nịch:
"Em biết rồi! Chị cứ về trước đi."
Rời khỏi nhà ăn, Giang Tâm Liên đi theo sau Dư Hoa một vài bước chân.
Cô ta thực sự muốn nhân cơ hội này chủ động nói chuyện với bà, để hòa dịu mối quan hệ giữa hai người.
Nhưng dù đã tự nhủ trong lòng bao nhiêu lần, đến khi mở miệng, cô ta vẫn không nói được.
Cả hai bước vào văn phòng. Dư Hoa vẫn giữ nụ cười trên môi, nhưng nụ cười ấy chỉ mang tính xã giao, không chút ấm áp nào.
"Nhà máy không cho người ngoài ở lại. Giờ em dâu cô đã đi làm rồi, cô cũng không thể ở đây lâu hơn. Tôi còn công việc, xin phép không tiễn."
Nói xong, bà quay người rời đi.
Lần đầu tiên, Giang Tâm Liên cảm thấy mẹ chồng cũ lại cư xử dễ chịu đến vậy.
Bà không hề làm khó cô ta, không nói lời nặng nề, chỉ dứt khoát giữ khoảng cách.
Nhưng nếu cứ để bà rời đi như vậy, sau này có muốn tiếp cận cũng khó.
Cô ta cắn răng, mạnh dạn gọi:
"Mẹ! Mẹ đợi đã, con có chuyện muốn nói!"
Dư Hoa đã đi được mấy bước, nghe thấy cách xưng hô ấy thì dừng lại.
Bao năm chung sống, số lần Giang Tâm Liên gọi bà là "mẹ" ít đến mức đếm trên đầu ngón tay.
Giờ cô ta lại đột nhiên gọi như vậy, bà không khỏi nghĩ: Cô ta đang hối hận ư?
Trước đó, Á Á từng kể với bà rằng mấy hôm trước Giang Tâm Liên có đến gặp con bé, hỏi nó có muốn bố mẹ quay lại với nhau không.
Từ sau khi ly hôn, Lục Phi thay đổi rất nhiều. Nó sống vui vẻ hơn hẳn.
Bà biết con trai chưa từng có ý định tái hôn, và bà cũng không muốn nó quay lại với cuộc sống đau khổ trước kia.