Dư Hoa nhìn anh, hỏi ngay:
"Nó gọi có chuyện gì vậy? Là về công việc sao?"
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Lục Phi gật đầu:
"Vâng, là chuyện công việc. Con bảo cô ta sáng mai đến nhà máy gặp mẹ."
Dư Hoa gật gù:
"Được."
Sau bữa tối, bà rủ Tần Chiêu Chiêu ra ngoài đi dạo một vòng quanh khu căn cứ. Khi trở về, trời đã tối hẳn.
Tần Chiêu Chiêu trở về phòng, ngồi trước bàn học, tiếp tục đọc sách.
Một lát sau, Dư Hoa mang đến cho cô một ly sữa nóng, đặt xuống bàn rồi nhẹ giọng dặn dò:
"Đừng học lâu quá, mệt thì nghỉ ngơi đi."
Tần Chiêu Chiêu ngẩng lên, mỉm cười:
"Cảm ơn mẹ."
Dư Hoa nhìn chồng sách dày cộp trên bàn mà cũng thấy nhức đầu. Bà thực sự khâm phục con dâu của mình.
Ban đầu, bà cứ nghĩ Tần Chiêu Chiêu chỉ muốn thi lấy chứng chỉ hành nghề y vì rảnh rỗi, hứng thú nhất thời mà thôi. Nhưng sau khi xem qua những ghi chép của cô, bà không dám đặt kỳ vọng quá cao vì nền tảng của cô không tốt.
Vậy mà, ngày qua ngày, số sách trên bàn mỗi lúc một nhiều hơn. Bà biết, cô thực sự rất nghiêm túc.
Bà nhẹ nhàng cười:
"Uống khi còn nóng đi, rồi để mẹ mang cốc ra ngoài."
Tần Chiêu Chiêu không nói gì, chỉ ngoan ngoãn cầm lấy cốc, uống hết sạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/615.html.]
Dư Hoa hài lòng, cầm chiếc cốc trống đi ra ngoài.
Tối hôm đó, Giang Tâm Liên về nhà mẹ đẻ.
Cô ta báo tin đã nhờ Lục Phi tìm được việc cho Thúy Thúy.
Nghe xong, cả nhà ai nấy đều mừng rỡ.
Thúy Thúy cũng vậy. Cô ả cảm thấy cuối cùng những nỗ lực "gây chuyện" của mình cũng có kết quả. Nếu không kiên quyết ép buộc, chẳng biết chuyện xin việc còn kéo dài đến bao giờ.
Bây giờ công việc đã được sắp xếp ổn thỏa, thái độ của cô ả với Giang Tâm Liên cũng vui vẻ hơn hẳn. Từ sau khi cưới, hiếm khi thấy cô ả đối xử tử tế với chị dâu như vậy.
"Chị, công việc gì thế? Lương mỗi tháng bao nhiêu? Có phải nhân viên chính thức không? Chế độ phúc lợi thế nào?"
Giang Tâm Liên bình tĩnh đáp:
"Ở nhà ăn của nhà máy mẹ chồng trước của chị đang làm. Ba tháng đầu, mỗi tháng 20 đồng. Sau ba tháng, lương tăng lên 28 đồng. Ngày lễ tết còn có quà, chế độ rất tốt."
Nghe nói làm ở nhà ăn, Thúy Thúy lập tức không vui.
Công việc này chẳng giống với thứ cô ả tưởng tượng. Nó không đủ để cô ả "nở mày nở mặt" trước người khác, dù mức lương cũng khá ổn.
"Không còn công việc nào khác sao? Em chỉ muốn làm công nhân, không muốn làm ở nhà ăn!"
Giang Tâm Liên hơi ngạc nhiên khi thấy cô em dâu này lại kén chọn đến vậy.
Cô ta thầm nghĩ: Cô cũng không tự nhìn lại mình xem? Không có gì trong tay mà còn chê bai công việc!
Nghĩ là thế nhưng cô ta vẫn giữ giọng nhẹ nhàng:
"Thúy Thúy, công việc này là nhờ mẹ chồng trước của chị vận dụng quan hệ mới có được. Người khác muốn vào còn khó."
Thúy Thúy im lặng, nhưng trên mặt hiện rõ vẻ không hài lòng:
"Làm công việc lặt vặt mà cũng phải nhờ vả người này người kia... Đúng là mẹ chồng trước của chị chẳng coi em ra gì. Nếu bà ta có mối quan hệ, sao không giúp em tìm công việc khác trong nhà máy?"