Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 613

Cập nhật lúc: 2025-03-05 14:49:36
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe mẹ nói vậy, cơn giận của Giang Tâm Liên nhanh chóng nguôi đi.

Cô ta nhìn mẹ, trong lòng dâng lên cảm giác hối hận. Cô ta vội nắm lấy tay bà, giọng dịu lại:

"Mẹ, con xin lỗi. Dạo này công việc ở trường không suôn sẻ, áp lực lớn nên tâm trạng con không tốt. Mẹ đừng để ý những lời con vừa nói, con không có ý đó đâu."

Mẹ Giang siết c.h.ặ.t t.a.y con gái, giọng dịu dàng nhưng ánh mắt lại ẩn chứa nhiều tâm tư: “Con ngoan, mẹ biết con là đứa hiếu thảo nhất. Sớm biết thằng Hạo vô dụng thế này, mẹ thề có đánh c.h.ế.t cũng không sinh nó ra. Chỉ có mình con là đủ rồi.”

Giang Tâm Liên nghe vậy, trong lòng không biết nên khóc hay cười. Cô ta hiểu tầm quan trọng của con trai trong gia đình, ngay cả một thằng đàn ông không ra gì như Giang Hạo vẫn được bố mẹ xem như báu vật.

Cô ta cũng từng khao khát có một đứa con trai. Nếu có con trai, nhà chồng sẽ không dám xem thường cô ta như vậy, Lục Phi cũng sẽ không lạnh nhạt dứt khoát ly hôn. Nhưng số phận trớ trêu, chuyện đó mãi mãi chỉ là giấc mộng.

Dù biết mẹ nói vậy chỉ để an ủi mình, cô ta vẫn cảm thấy lòng ấm áp đôi chút.

“Mẹ cứ về trước đi. Hai ngày tới con sẽ tranh thủ gặp Lục Phi, nhờ anh ấy giúp xem thế nào. Mẹ cũng bảo Thúy Thúy bình tĩnh, công việc sẽ sớm có tin. Đừng có sốt ruột quá.”

Nghe vậy, mẹ Giang thở phào nhẹ nhõm, gương mặt giãn ra đôi chút.

“Thế để mẹ nấu chút gì cho con ăn. Dạo này con vất vả lắm rồi.”

“Thôi khỏi, con đã ăn ở căn tin rồi. Giờ cũng muộn, mẹ cứ về nghỉ đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/613.html.]

Tiễn mẹ về xong, Giang Tâm Liên không vội về nhà mà rẽ vào một buồng điện thoại công cộng, gọi đến nhà họ Lục.

Điện thoại nhà cô ta đã bị cắt từ lâu. Cước phí quá cao, mà cô ta thì làm gì có tiền để trả.

Giờ này mọi người đều đã tan làm, nếu đến tận nơi tìm Lục Phi thì quá mất mặt. Cô ta không muốn chạm mặt những người đó. Gọi điện có vẻ dễ chịu hơn.

Lúc ấy, nhà họ Lục đang quây quần bên bàn ăn tối.

Tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên.

Tần Chiêu Chiêu đứng dậy nghe máy. Vừa kết nối, cô lập tức nhận ra giọng người bên kia:

“Là anh đây.”

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Giọng nói trầm thấp, ấm áp này không cần đoán cũng biết là Lục Trầm.

Gần như mỗi tuần anh đều gọi về một lần, kể cô nghe những chuyện trong quân đội, mấy chuyện thú vị mà anh gặp trong tuần. Còn cô, cũng chỉ kể cho anh những điều tốt đẹp, chưa từng nhắc đến bất cứ chuyện không vui nào ở nhà. Cuộc sống trong quân ngũ vốn khắc nghiệt, cô không muốn anh phải lo lắng thêm.

Đúng lúc ấy, Dư Hoa đi ra gọi cô vào ăn cơm. Nghe nói là Lục Trầm gọi, bà cũng lại gần, cười cười bảo:

“Để mẹ nói chuyện với nó chút.”

Loading...