Lục Phi nhíu mày, đáp dứt khoát:
"Chuyện đó là không thể. Nếu không phải vì hôn nhân đã đi đến bước đường cùng, anh sẽ không chọn ly hôn. Anh chưa bao giờ hối hận với quyết định của mình, cũng rất hài lòng với cuộc sống hiện tại."
…
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Rời khỏi khu gia đình quân nhân, Giang Tâm Liên đón xe buýt về nhà bố mẹ.
Bây giờ, cả khu làng đều biết cô ta đã ly hôn.
Mọi người bề ngoài vẫn nói chuyện bình thường, nhưng sau lưng lại xì xào bàn tán không ngừng.
Cô ta không muốn về nhà.
Không muốn nghe những lời đàm tiếu, không muốn nhìn thấy ánh mắt khác lạ của người ta.
Nhưng cô ta không còn chỗ nào khác để đi.
Vừa bước đến đầu làng, cô ta đã thấy rất đông người tụ tập trước cửa nhà mình.
Cô ta lập tức hiểu ra—lại có chuyện rồi.
Không quan tâm người khác đang bàn tán gì, cô ta nhanh chóng chạy về phía trước.
Càng đến gần, tiếng mắng chửi càng rõ ràng hơn.
Giọng Thuý Thuý the thé vang lên:
"Các người đúng là lừa đảo! Hứa cưới xong sẽ tìm việc cho tôi, giờ chả thấy đâu! Các người tưởng tôi là trò đùa của các người à?"
Vừa vào đến sân, Giang Tâm Liên đã thấy mẹ mình bị Thuý Thuý chỉ thẳng tay vào mặt mà mắng nhiếc không thương tiếc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/608.html.]
Cô ta giận đến mức không kiềm chế nổi, lập tức bước lên, chắn trước mẹ mình.
"Thuý Thuý! Em đang làm gì vậy? Em là bậc em út, sao có thể vô lễ với người lớn như thế?"
Thúy Thúy liếc nhìn chị dâu cả, cơn giận càng bùng lên.
Cô ả gằn giọng, không nể nang gì nữa:
"Mấy người đều là kẻ lừa đảo! Dụ dỗ một cô gái như tôi về nhà các người, nghĩ rằng cưới được tôi về là xong chuyện chắc? Những gì các người hứa trước hôn nhân, không cần thực hiện nữa sao?"
"Mấy người xem thường Dương Thúy Thúy này quá rồi đó!
Bao giờ các người tìm cho tôi một công việc tử tế thì tôi mới sống yên ổn với Giang Hạo. Bằng không, đừng mong gia đình các người có được một ngày bình yên. Bố mẹ các người cũng đừng hy vọng tôi tôn trọng họ!"
Nước miếng của Thúy Thúy b.ắ.n tung tóe theo từng câu chữ, vẻ mặt đầy khiêu khích.
Giang Tâm Liên tức đến tay run lên, chưa bao giờ cô ta gặp phải kẻ nào vừa vô liêm sỉ vừa cứng đầu đến mức này.
"Thúy Thúy, em quá đáng lắm rồi đấy! Chị đối xử với em tệ lắm sao? Lúc em cưới vào đây, ai là người mua vàng vòng, quần áo, giày dép cho em? Sau khi kết hôn, ai là người bỏ công bỏ sức bù đắp cho hai đứa?
Bố mẹ cũng coi em như báu vật, vậy mà chỉ vì chuyện công việc, em xem cả nhà này như kẻ thù. Ngày nào cũng làm ầm ĩ cho người ngoài cười chê, em không thấy mất mặt à?"
Thúy Thúy cười khẩy, khoanh tay trước ngực, thái độ vô cùng khinh thường:
"Tôi có gì mà phải mất mặt? Chị ly hôn mà còn không ngại miệng đời, tôi cần gì phải sợ?
Mấy người ép tôi đến mức này, chẳng lẽ tôi phải cúi đầu im lặng để mặc các người muốn làm gì thì làm à?
Tôi nói lại lần nữa—những gì các người hứa trước khi tôi lấy Giang Hạo, nếu không thực hiện thì tôi sẽ quậy tới cùng.
Muốn sống yên ổn sao? Đừng hòng!"
Giang Tâm Liên tức đến n.g.ự.c nhói đau.