Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 601

Cập nhật lúc: 2025-03-05 14:37:28
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giờ phút này, mọi thứ đã sụp đổ.

Không ai tin cô ả nữa. Không còn đường lui.

Cô ả lảo đảo lùi lại mấy bước rồi ngã bệt xuống đất. Lòng bàn tay bấu chặt vào nền gạch lạnh toát, móng tay gần như bật máu.

Trưởng phòng Tôn cười khẩy, đứng dậy khỏi ghế: “Tôi không ngờ cô lại là một kẻ vô liêm sỉ đến thế. Dám lừa cả thiên hạ.”

Vinh Đại Tráng thấy tình hình không ổn, liền chột dạ. Nếu Lục Phi đã không còn dính dáng đến con gái mình nữa, thì ông ta chỉ còn một con đường duy nhất…

Ông ta quay sang Trưởng phòng Tôn, hạ giọng nói: “Đứa bé trong bụng nó là cháu ông. Là con của Đại Quân nhà ông.”

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Trưởng phòng Tôn cau mày: “Ai có thể chứng minh đứa bé đó là con trai tôi? Ông nói dối nhiều quá rồi, tôi không tin.”

Vinh Đại Tráng sốt ruột, vội vàng giơ tay thề thốt: “Là thật! Tôi có thể thề độc, nếu tôi nói dối, cả đời này tôi sẽ tuyệt tử tuyệt tôn!”

Trưởng phòng Tôn hừ lạnh: “Cho dù ông nói thật đi nữa, thì con gái ông cũng đã ngủ với ai khác rồi, nhà tôi không chấp nhận nó đâu.”

“Không! Giữa nó và Lục Phi chưa từng xảy ra chuyện gì! Là tôi đã hạ thuốc cậu ta, cậu ta hôn mê cả đêm, không làm gì được con gái tôi hết! Đại Quân mới là người đàn ông đầu tiên của con bé! Ông không tin thì về hỏi Đại Quân mà xem, cậu ấy chắc chắn biết con gái tôi còn trong trắng hay không!”

Lục Phi ngồi yên lặng từ đầu đến giờ, lúc này mới khẽ nhếch môi. Quả nhiên, anh ta không liên quan gì đến đứa bé kia.

Trưởng phòng Tôn nheo mắt, trong lòng thầm vui mừng nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh.

“Nếu đúng như vậy… tôi có thể nhận đứa bé này.”

Vinh Đại Tráng như vớ được vàng, lập tức cười tươi rói: “Ông thông gia, vậy rút đơn kiện đi. Hai đứa nó cưới nhau, sau này vẫn là người một nhà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/601.html.]

Trưởng phòng Tôn nhếch môi: “Tôi không dám làm người một nhà với ông đâu. Nhà tôi chỉ cần đứa bé, không cần con gái ông. Đợi sau khi nó sinh con ra, tiền sính lễ cũng không cần trả lại.”

Nụ cười của Vinh Đại Tráng lập tức cứng đờ. Ông ta luống cuống nói: “Ông thông gia, sao có thể như vậy được! Đứa bé mà không có mẹ thì tội lắm! Con gái tôi lấy Đại Quân, chắc chắn sẽ sống tốt, ông cứ yên tâm!”

Trưởng phòng Tôn lạnh lùng đáp: “Tôi sẽ về hỏi ý Đại Quân trước đã. Nó còn muốn cưới hay không là do nó quyết định.”

Vinh Đại Tráng gấp gáp: “Còn hỏi cái gì nữa? Đứa bé đã hai tháng rồi, chúng ta mau chóng tổ chức đám cưới đi thôi!”

Vinh Xuân Mai ngã phịch xuống sàn, sắc mặt trắng bệch, trong mắt toàn là tuyệt vọng. Bao nhiêu mưu tính, bao nhiêu toan tính, cuối cùng lại trở thành công cốc. Càng cay đắng hơn khi cô ta nhìn thấy Tần Chiêu Chiêu đứng đó, sự tồn tại của người phụ nữ này chẳng khác nào một cái tát giáng thẳng vào lòng tự trọng của cô ta.

Cảnh sát ngồi bên cạnh cười cười, quay sang Trưởng phòng Tôn:

“Xem ra đôi bên đã hòa giải rồi nhỉ? Vậy vụ án lừa đảo này...”

“Rút đơn.” Trưởng phòng Tôn thản nhiên đáp.

Nghe đến đây, Vinh Đại Tráng mới thở phào nhẹ nhõm, trong lòng như trút được tảng đá lớn.

“Phải, rút đơn đi. Chỉ là chuyện trong nhà thôi, không đáng để làm lớn chuyện.”

Viên cảnh sát gật đầu, ánh mắt sắc lạnh quét về phía ông ta:

“Vinh Đại Tráng, tôi nhắc nhở ông lần nữa, ông không còn là người sạch sẽ gì đâu. Tiền án tiền sự đầy mình, nếu còn gây chuyện, lần sau không phải vài ngày tạm giam nữa đâu, mà sẽ là ngồi tù hẳn đấy.”

Vinh Đại Tráng gật đầu lia lịa, cười nịnh nọt:

“Biết rồi, biết rồi! Sau này tôi nhất định sửa đổi, sống đàng hoàng.”

“Vậy thì tốt. Giải tán được rồi.”

Loading...