Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 594

Cập nhật lúc: 2025-03-05 14:28:40
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói xong, bà ta đưa tờ phiếu xét nghiệm cho Vinh Xuân Mai.

Cô ả cầm tờ giấy, không buồn nhìn mà thẳng tay đưa cho Trưởng phòng Tôn, giọng không che giấu sự giễu cợt: "Thấy chưa? Tôi không hề mang thai."

Trưởng phòng Tôn nhận lấy, đọc kỹ từng chữ. Sắc mặt ông ta thoáng hiện vẻ thất vọng.

Nhìn phản ứng của ông ta, Vinh Xuân Mai càng thêm đắc ý, giọng điệu ung dung: "Nhìn kỹ chưa? Tôi vốn không có thai. Từ nay mong các người giữ lời, đừng đến tìm tôi nữa."

Trưởng phòng Tôn trầm mặc một lát, ánh mắt trở nên sắc bén. "Tôi không tin cô. Cô không làm giả đấy chứ?"

Vinh Xuân Mai nheo mắt, không ngờ dù đã có giấy khám trong tay mà ông ta vẫn còn nghi ngờ.

"Ông bị sao vậy? Ông luôn đi cùng tôi, làm sao tôi có thể làm giả? Chẳng lẽ ông còn nghi cả bác sĩ cũng là đồng phạm của tôi?"

Trưởng phòng Tôn liếc nhìn bác sĩ Chu: "Cũng không phải là không thể."

Bác sĩ Chu nghe vậy thì sắc mặt sa sầm. "Cái người này, sao anh có thể nói thế? Anh đang xúc phạm nhân phẩm của tôi đấy."

Trưởng phòng Tôn vội xua tay, giọng hạ xuống đôi phần: "Tôi không nghi ngờ cô, chỉ là không tin tưởng cô ta thôi."

Vinh Xuân Mai tức giận đến run người, gần như nghiến răng nghiến lợi: "Giấy khám đã ở trong tay ông mà vẫn không tin, chẳng lẽ muốn tôi m.ổ b.ụ.n.g ra cho ông xem có thai hay không?"

"Không cần thiết phải vậy." Trưởng phòng Tôn hừ lạnh, gấp tờ giấy lại rồi nhét vào túi áo. "Bác sĩ đã nói cô không mang thai, tôi sẽ tin bác sĩ. Nhưng tờ giấy này tôi sẽ giữ lại. Nếu sau này biết cô lừa tôi, đừng trách tôi không khách sáo."

Dứt lời, ông ta xoay người rời đi.

Vừa khi bóng lưng Trưởng phòng Tôn khuất khỏi hành lang bệnh viện, bác sĩ Chu mới thở phào, nhưng trong mắt vẫn ánh lên chút lo lắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/594.html.]

"Con chắc chắn sẽ không làm liên lụy bà chứ?" Bà ta hỏi.

Vinh Xuân Mai cười nhạt, giọng đầy tự tin: "Bà cứ yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu. Chỉ cần con không làm kiểm tra thêm, họ sẽ không bao giờ biết được. Chuyện giữa chúng ta cũng không ai có thể phát hiện."

"Thế thì tốt. Nhưng nhớ kỹ, dù có chuyện gì xảy ra, con cũng không được kéo bà vào."

"Con biết rồi. Sẽ không làm liên lụy đến bà đâu." Vinh Xuân Mai cười cười. "Sau này mọi chuyện suôn sẻ, con nhất định sẽ trả ơn bà vì đã giúp đỡ con thời điểm này."

Bác sĩ Chu nghe vậy cũng nhẹ nhõm hơn, nét mặt lộ ra chút tươi cười.

Trưởng phòng Tôn vừa bước ra khỏi cổng bệnh viện, đi được một đoạn thì quay sang vợ, hỏi nhỏ: "Bà thấy tôi diễn thế nào?"

Bà vợ phì cười: "Quá giỏi! Diễn xuất tự nhiên lắm, tôi suýt thì tưởng ông thật sự tức giận đấy."

Hai vợ chồng cười cười nói nói, trở về khu gia đình.

Tần Chiêu Chiêu vừa trông thấy tờ giấy khám thai liền nở một nụ cười đầy hài lòng.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

"Chú Tôn, thím Tôn, hai người làm rất tốt."

Vợ Trưởng phòng Tôn hơi lo lắng, hỏi: "Nhưng tờ giấy này có giúp được gì không?"

"Yên tâm, coi như mọi chuyện đã ổn thỏa." Tần Chiêu Chiêu bình thản đáp, cất tờ giấy vào túi. "Con sẽ giữ nó. Chú Tôn, chú cứ yên tâm đi làm, đừng nói chuyện này với ai. Cứ chờ tin vui từ con là được."

Nhìn sự tự tin của Tần Chiêu Chiêu, vợ chồng Trưởng phòng Tôn cũng yên tâm hơn. Ông ta vỗ vai cô, nói chắc nịch: "Được, chú tin con."

Tần Chiêu Chiêu cầm tờ giấy khám thai, rời khỏi nhà họ Tôn, quay về khu gia đình quân đội.

Lúc này đã là giữa trưa, mẹ chồng cô và anh chồng đều đã về nhà.

Loading...