"Con nói đúng." Ông ta nhìn Tần Chiêu Chiêu, ánh mắt nặng trĩu suy tư. "Cô ta đã ngủ với con trai chú, đứa bé chắc chắn là của Đại Quân. Bây giờ lại một mực muốn cưới anh trai con. Con có nghĩ ra cách gì không?"
Tần Chiêu Chiêu chờ đợi câu này từ ông ta.
Cô bình tĩnh nói: "Con có cách."
Trưởng phòng Tôn mừng rỡ: "Con nói thử xem!"
"Chú và thím hãy đến nhà Vinh Xuân Mai, nói thẳng với họ rằng chú biết cô ta đang mang thai con của anh Đại Quân."
Trưởng phòng Tôn hừ lạnh: "Chắc chắn cô ta sẽ không thừa nhận."
"Đúng vậy." Tần Chiêu Chiêu gật đầu. "Nhưng khi đó, chú hãy đề nghị đưa cô ta đến bệnh viện kiểm tra."
"Nếu nó từ chối thì sao?" Ông ta nhíu mày.
"Chú chỉ cần bảo, nếu cô ta không đi, chú sẽ nói chuyện này với người đàn ông hiện tại của cô ta."
Trưởng phòng Tôn suy nghĩ trong chốc lát, sắc mặt giãn ra. Vợ ông ta cũng gật gù: "Tôi thấy cách này dùng được, cứ làm theo lời Chiêu Chiêu nói đi."
Ông ta không còn chần chừ nữa: "Được, ngoài cách này thì cũng chẳng còn lựa chọn nào khác."
Tần Chiêu Chiêu tiếp tục: "Nhưng phải làm ngay lập tức, tỏ ra không tin tưởng cô ta. Cô ta có thể sẽ xin thêm chút thời gian, nhưng chỉ cần không đòi dời sang chiều hoặc ngày mai, chú cứ đồng ý. Cuối cùng, cô ta nhất định sẽ phải đi cùng chú. Mà chỉ cần có giấy khám thai, chúng ta sẽ có bằng chứng khiến cô ta không thể chối cãi."
Trưởng phòng Tôn vỗ đùi: "Được! Cứ làm như con nói."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/591.html.]
"Vậy chú thím đi ngay đi, con sẽ chờ tin tốt." Tần Chiêu Chiêu dứt lời liền quay về nhà bố mẹ đẻ.
Cô mở cửa bước vào, trong nhà vắng lặng. Bố mẹ cô còn đang làm việc ở nhà máy.
Trong khi đó, vợ chồng Trưởng phòng Tôn đã rời khu nhà công nhân, đi thẳng đến nhà Vinh Xuân Mai.
Lúc này, trong nhà chỉ có mỗi Vinh Xuân Mai.
Sau khi thất bại trong việc ép nhà họ Tôn cưới mình, bố cô ả đã bảo để mẹ cô ả xử lý. Chị gái đã lấy chồng, em gái có công việc riêng, em trai vẫn còn đi học, còn cô ả thì ở nhà nhàn rỗi.
Nhưng Vinh Xuân Mai chẳng lo lắng gì. Chẳng bao lâu nữa, cô ả sẽ gả vào khu gia đình quân nhân, trở thành con dâu nhà họ Lục. Đến lúc đó, cô ả chẳng cần làm gì vẫn có thể hưởng phúc.
Cô ả đặc biệt mong chờ ngày đó. Nghĩ đến việc Tần Chiêu Chiêu phải gọi mình một tiếng "chị dâu", cô ả không kìm được nụ cười đắc ý.
Vừa nhâm nhi hạt dưa dưới mái hiên, cô ả chợt thấy vợ chồng Trưởng phòng Tôn đến trước cửa.
Vinh Xuân Mai hừ lạnh trong lòng. Chắc chắn bọn họ lại đến để đòi tiền sính lễ. Nhưng số tiền đó đã bị bố cô ả nướng sạch vào cờ bạc, trong nhà chẳng còn đồng nào.
Cô ả đứng dậy, khoanh tay trước ngực: "Tôi với nhà các người không còn liên quan gì nữa. Còn đến đây làm gì?"
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Trưởng phòng Tôn nhìn cô ả, trong lòng dâng lên cơn ghê tởm. Ông ta không muốn vòng vo, nói thẳng: "Sao lại không liên quan? Nghe nói cô đang mang thai con của Đại Quân nhà tôi."
Câu nói này như một cú đ.ấ.m giáng thẳng vào Vinh Xuân Mai. Cô ả hoảng hốt đến tái mặt. Chuyện cô ả mang thai chỉ có bố mẹ cô ả và Lục Phi biết, tại sao họ lại biết được?
Giọng cô ả lạc đi: "Các người nghe tin này ở đâu? Tôi không có mang thai!"