Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 424

Cập nhật lúc: 2025-03-01 18:34:06
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Phi nhẹ nhàng nhưng kiên quyết:

“Con không để bụng đâu.”

Anh ta quay sang nhìn Giang Tâm Liên, giọng trầm ổn:

“Em ở nhà bố mẹ cũng đã lâu rồi. Anh đến đón em về.”

Bé Á Á níu lấy tay mẹ, đôi mắt sáng lên mong chờ:

“Mẹ ơi, con và bố đến đón mẹ. Mẹ về cùng chúng con nhé!”

Thực ra, Giang Tâm Liên muốn về từ lâu. Nhưng nghĩ đến việc mình phải chờ đợi bao nhiêu ngày mà Lục Phi mới chịu đến, cô ta cảm thấy uất ức. Trong lòng cô ta chắc mẩm đây là chiêu trò của mẹ chồng nhằm ép mình phải xuống nước trước.

Cô ta khoanh tay, giọng lạnh nhạt:

“Em không về đâu. Anh cứ đưa Á Á về đi, tự anh về một mình cũng được.”

Lục Phi thoáng nhíu mày. Anh đã nhẫn nhịn đến mức này, vậy mà vợ anh vẫn tỏ thái độ cao ngạo, không chút nhượng bộ.

Lần này anh đến, thực ra không phải vì chủ ý của anh, mà là vì hai đứa con gái. Nhưng nhìn thấy bộ dạng ngang bướng của vợ, anh dần cảm thấy nản.

“Tâm Liên, trước mặt các con, em đừng cứng đầu như vậy. Nếu anh có lỗi, anh xin lỗi. Chúng ta về nhà nhé.”

Thấy anh hạ giọng, lòng Giang Tâm Liên cũng nguôi ngoai phần nào. Cô ta khẽ liếc mẹ mình. Mẹ cô ta lập tức ra hiệu bằng ánh mắt.

Giang Tâm Liên hiểu ngay ý mẹ. Cô ta vờ chần chừ một lát rồi nói:

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/424.html.]

“Anh muốn em về cũng được. Nhưng trước đây mẹ anh chu cấp cho chúng ta ba mươi đồng mỗi tháng, giờ vẫn phải tiếp tục như thế. Còn chuyện mỗi tuần về nhà ăn cơm, em muốn đi thì đi, không muốn thì thôi. Anh đáp ứng được thì em về, không thì anh cứ về một mình đi.”

Lục Phi nghe xong, trong lòng bỗng trào dâng cảm giác chán ghét. Hóa ra lần này, không chỉ Giang Tâm Liên mà cả nhà cô ta đều có sự tính toán từ trước.

Anh nhìn thẳng vào vợ, giọng lạnh đi:

“Em chắc chắn không muốn về cùng anh?”

Thấy thái độ anh khác hẳn lúc trước, Giang Tâm Liên cảm thấy khó chịu. Không phải anh đến để xin lỗi, để năn nỉ cô ta sao? Sao bây giờ lại dùng giọng điệu đó với cô ta?

“Đúng, em chắc chắn.”

Lục Phi khẽ gật đầu, giọng kiên định:

“Được. Nếu hôm nay em không về cùng anh, thì sau này cũng đừng quay về nữa.”

Giang Tâm Liên sững sờ, trừng mắt nhìn chồng:

“Anh có biết mình đang nói gì không?”

“Anh biết.” Lục Phi chậm rãi nói. “Nếu em không muốn sống tốt cùng anh, thì dù anh cố gắng thế nào cũng vô ích. Các con, anh sẽ đưa về nhà. Còn em, muốn ở đây bao lâu thì tùy.”

Bố Giang Tâm Liên nhận ra tình hình không ổn, vội bước tới xoa dịu:

“Lục Phi, sao con có thể nói thế? Tâm Liên cũng chỉ vì lo cho gia đình nhỏ của hai đứa thôi. Con phải hiểu cho nó chứ. Nói chuyện vợ chồng với nhau thì nên nhẹ nhàng, sao lại giận dỗi đến mức này?”

Lục Phi không buồn nhìn bố vợ, chỉ tập trung vào vợ mình:

“Yêu cầu của em, anh không thể chấp nhận. Chúng ta đã lập gia đình, lương hai vợ chồng cộng lại dư sức trang trải. Hoàn toàn không cần mẹ anh chu cấp.”

Loading...