Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 398
Cập nhật lúc: 2025-03-01 11:20:58
Lượt xem: 22
Đứng bên cạnh là một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi, dáng vẻ thư sinh, ăn mặc giống như trí thức. Hắn có khuôn mặt rất giống bà lão, vừa nhìn đã biết là hai mẹ con. Nhưng trong khi bà lão gào khóc thảm thiết, hắn chỉ đứng đó, vẻ mặt thờ ơ như thể chuyện này không liên quan đến mình.
Cảnh tượng ấy khiến người ta không khỏi suy nghĩ. Liệu bà lão kia thực sự đau lòng vì mất cháu, hay chỉ đang lấy đó làm cớ để gây chuyện, đòi tiền bồi thường?
Trong đám đông, có người không chịu nổi sự ngang ngược của bà lão, lên tiếng giải vây cho bác sĩ:
“Bà đúng là không biết lý lẽ! Bác sĩ làm vậy là đúng rồi, con dâu bà cũng là con người chứ! Bà nói thế chẳng lẽ không sợ cô ấy đau lòng sao? Cô ấy vẫn còn đang ở trong phòng đấy!”
Bà lão trợn mắt nhìn người vừa lên tiếng, giọng độc ác:
“Tôi mong sau này cô cũng gặp phải chuyện như thế xem! Đến lúc ấy, không biết cô có còn đứng thẳng lưng mà nói được không!”
Lời cay nghiệt khiến sắc mặt người kia tái mét, giận dữ đáp:
“Bà già, bà dám nguyền rủa tôi? Nhà bà mới là tuyệt tử tuyệt tôn ấy!”
Bà lão cũng không chịu thua, lập tức cãi vã. Cả hai lời qua tiếng lại không ai nhường ai, khiến khung cảnh càng thêm hỗn loạn. Cuối cùng, người kia bị người nhà kéo đi, mọi chuyện mới tạm lắng xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/398.html.]
Nhưng thấy đối phương bỏ đi, bà lão càng được đà lấn tới, tiếp tục đeo bám bác sĩ, không chịu buông tha.
Tần Chiêu Chiêu đứng bên cạnh, chứng kiến cảnh tượng này mà giận sôi gan.
Cô thực sự muốn xông lên tát cho bà ta vài cái, nhưng lý trí vẫn kịp ngăn lại. Với kiểu người vô lý này, nếu cô ra tay, bà ta nhất định sẽ bám lấy cô mà làm ầm ĩ không buông.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng sinh phía sau khẽ mở, một người phụ nữ mặt mày tái nhợt, hai tay ôm bụng, chậm rãi bước ra.
Khuôn mặt cô đẫm nước mắt, giọng yếu ớt, hướng về phía người đàn ông vẫn im lặng đứng đó:
“Tôn Quốc Bình… bảo mẹ anh đừng làm khó bác sĩ nữa. Đứa bé trong bụng tôi đã có vấn đề từ trước nên bác sĩ mới quyết định cứu tôi. Chúng ta còn trẻ, sau này vẫn có thể có con…”
Cô còn chưa nói hết câu, bà lão đã trợn mắt, giọng chua ngoa và cay nghiệt:
“Cô im ngay! Làm đàn bà mà đến con mình cũng không giữ nổi, cô còn sống làm gì nữa? Đồ sao chổi! Cô muốn bước chân vào nhà tôi ư? Không có cửa đâu! Con trai tôi sẽ bỏ cô, cô muốn c.h.ế.t thì đi c.h.ế.t chỗ khác, nhà tôi không cần loại phụ nữ như cô!”
Lời lẽ tàn nhẫn khiến người phụ nữ bật khóc nức nở. Nhưng cô không tranh cãi với mẹ chồng, mà chỉ nhìn thẳng vào mắt người đàn ông trước mặt, hỏi bằng giọng run rẩy:
“Anh cũng nghĩ như vậy sao?”