Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 347

Cập nhật lúc: 2025-02-28 10:38:11
Lượt xem: 39

Hai người lần lượt lên xe.

Ngô Bình ngồi ở ghế lái, còn Lục Trầm ngồi ở ghế phụ.

Sau khi cửa xe đóng lại, bầu không khí trong xe trở nên trầm mặc.

Ngô Bình chủ động lên tiếng:

"Doanh trưởng Lục, xin chào. Anh đến tìm tôi có chuyện gì?"

Lục Trầm cười nhạt:

"Chỉ là muốn trò chuyện một chút."

Ngô Bình hờ hững đáp:

"Tôi không có nhiều thời gian đâu."

"Không sao, tôi cũng không làm mất nhiều thời gian của anh."

"Vậy được rồi, anh cứ nói đi."

Lục Trầm không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề:

"Hôm nay, anh có đến lò gạch bỏ hoang không?"

Ngô Bình khẽ giật mình.

Ánh mắt hắn lóe lên tia hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ bình tĩnh.

"Đúng vậy, tôi có đi."

"Anh đến đó làm gì?"

"Không có gì đặc biệt, lúc đó tôi mắc tiểu nên vào đó giải quyết một chút. Có vấn đề gì không?"

Lục Trầm chăm chú quan sát nét mặt hắn, trong lòng càng thêm khẳng định người này có vấn đề.

Anh cười nhạt, chậm rãi nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/347.html.]

"Xưởng gạch cách chỗ anh đỗ xe ít nhất cũng ba, bốn mươi mét. Nếu chỉ muốn đi vệ sinh, anh hoàn toàn có thể giải quyết ngay ở bụi cỏ bên đường. Vậy tại sao lại phải mất công vào tận bên trong xưởng gạch?"

Ngô Bình chớp mắt, giọng điệu vẫn cứng rắn:

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

"Anh cũng nói rồi, xưởng gạch đó đã bỏ hoang, vào đó đi vệ sinh cũng chẳng phạm luật chứ?"

Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp tục:

"Doanh trưởng Lục, chẳng lẽ anh đến đây chỉ để hỏi tôi chuyện này?"

Lục Trầm vẫn giữ nguyên nụ cười, nhưng ánh mắt trở nên sắc bén hơn:

"Đi vệ sinh thì tất nhiên không phạm luật. Nhưng nếu anh làm chuyện khác, thì chưa chắc đã đơn giản như vậy đâu."

Ngô Bình bị ánh mắt anh nhìn chằm chằm khiến lòng hắn bất an, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh:

"Doanh trưởng Lục, tôi không hiểu anh đang nói gì. Anh có thể nói rõ hơn không?"

Lục Trầm khẽ mỉm cười, giọng điềm tĩnh:

"Anh hiểu mà. Nếu tôi nói rõ ra, có lẽ chúng ta đã không ngồi đây nói chuyện thế này. Đúng rồi, anh có quen ai tên Thiên Ca không?"

Ngô Bình thoáng giật mình, ánh mắt trở nên hoảng loạn trong chốc lát, nhưng rất nhanh, hắn lấy lại bình tĩnh, lạnh lùng lắc đầu:

"Tôi không biết anh đang nói gì cả, cũng không quen ai tên Thiên Ca. Nếu anh nghi ngờ tôi có vấn đề thì cứ việc bắt tôi lại, không cần phải vòng vo thế này. Còn nếu không có chuyện gì nữa, mời anh xuống xe, tôi còn nhiều việc phải làm."

Lục Trầm nhìn hắn, đôi mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu suy nghĩ bên trong. Anh biết rõ, phản ứng kia chính là biểu hiện của kẻ chột dạ. Nhưng anh không cần phải ép thêm. Mục đích của anh đã đạt được.

"Được rồi, tôi nói xong rồi, không làm phiền công việc của anh nữa. Nếu có gì cần, tôi sẽ lại tìm anh."

Nói xong, Lục Trầm mở cửa xe, bước xuống. Cơn gió đêm phả vào mặt anh một chút se lạnh.

Vừa trở lại chiếc xe Jeep của mình, Vương Đức Thuận đã quay sang hỏi ngay:

"Doanh trưởng, mọi việc sao rồi?"

Lục Trầm trầm giọng đáp:

"Rất tốt."

Loading...