Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 177

Cập nhật lúc: 2025-02-24 13:04:15
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Anh đừng kê giường sát quá giường em, nửa đêm anh leo lên em cũng không biết đâu."

Lục Trầm bật cười, ánh mắt sáng lên vẻ trêu chọc. "Em phải tin nhân cách của anh chứ. Dù không kê sát giường em, nửa đêm anh vẫn có thể leo lên giường em mà, em cũng đâu có biết."

Tần Chiêu Chiêu trừng mắt nhìn anh. Cô cảm thấy mình luôn thua thiệt trước anh. Rõ ràng những lời này không đứng đắn chút nào, nhưng khi anh nói ra, cô lại chẳng tìm được lý do để phản bác.

Lục Trầm nhìn cô giận dỗi, chỉ thấy cô càng đáng yêu hơn.

Trước đây, sao anh lại mù quáng đến mức không nhận ra người phụ nữ tốt như thế này chứ? Nếu trước kia anh có thêm một chút kiên nhẫn, chịu khó tìm hiểu cô, có lẽ bây giờ họ đã không rơi vào tình cảnh này.

Anh hít một hơi thật sâu, đè nén cảm xúc trong lòng.

"Được rồi, cũng không còn sớm nữa. Ngủ đi. Sáng mai anh sẽ dậy sớm nấu bữa sáng."

Nói xong, anh đứng lên đóng cửa, rồi nằm xuống chiếc giường xếp của mình.

Công tắc đèn ở ngay cạnh giường Tần Chiêu Chiêu. Cô vươn tay tắt đèn, rồi nằm xuống giường.

Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, khiến căn phòng không hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Tần Chiêu Chiêu nằm trên giường, không ngủ được.

Bình thường cô rất dễ ngủ, trời sập cũng chẳng ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô. Nhưng tối nay, không hiểu sao cô lại cảm thấy khó chịu, lăn qua lăn lại mà vẫn không tìm được tư thế thoải mái.

Cô thậm chí còn tỉnh táo hơn cả ban ngày.

Lục Trầm cũng không khá hơn là bao.

Anh nằm yên trên giường, nhìn trần nhà, tâm trạng rối bời.

Vợ anh đang ở ngay bên cạnh, khoảng cách chưa đầy một cánh tay. Nhưng chỉ có thể nhìn, không thể chạm vào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/177.html.]

Cảm giác này, ai mà hiểu được?

Trước đây không ở cùng, anh còn có thể tự mình giải quyết. Nhưng bây giờ, chỉ còn cách nhẫn nhịn.

Nghe tiếng Tần Chiêu Chiêu lật qua lật lại trên giường, Lục Trầm biết cô cũng chưa ngủ.

Bỗng, giọng cô vang lên trong đêm tối:

"Lục Trầm, anh ngủ chưa?"

Anh hơi bất ngờ vì cô chủ động bắt chuyện, nhưng vẫn đáp:

"Chưa."

"Em không ngủ được, chúng ta nói chuyện một chút nhé."

"Được thôi, em muốn nói gì?"

Tần Chiêu Chiêu trầm ngâm một lúc, rồi hỏi:

"Lúc các anh lên Thiên Đường Trại bắt người, Tống Tiểu Quân bị thương thế nào? Các anh làm cách nào bắt được lão thần y và đám người đó?"

Lục Trầm suy nghĩ một chút, rồi chậm rãi kể lại:

"Hôm đó, sau khi đưa em về, anh lập tức quay lại, nhưng lúc đó Tống Tiểu Quân đã mất tích.

Bọn anh nhanh chóng tiến vào Thiên Đường Trại, nhưng khi đến nơi thì cả trại đã gần như trống rỗng. Chỉ còn vài người già yếu ở lại, còn những người trẻ, kể cả lão thần y, đều không thấy đâu.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Bọn anh chia nhau tìm kiếm khắp nơi, nhưng không phát hiện được manh mối nào. Cuối cùng, anh quyết định để Lý Đại Hải dẫn một nhóm về trước, thẩm vấn hai tên tội phạm đã bắt được trước đó, mong tìm ra tung tích của chúng.

Anh và những chiến sĩ còn lại tiếp tục ở lại trong núi chờ đợi.

Quả nhiên, sau khi khai thác thông tin từ hai tên đó, bọn anh mới biết đám người kia thực chất vẫn còn ở Thiên Đường Trại."

Loading...