Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 172

Cập nhật lúc: 2025-02-24 12:19:14
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ khi về khu tập thể, anh đã ngửi thấy mùi thơm này, liền đoán ngay là Tần Chiêu Chiêu nấu.

Khi nhìn thấy mâm cơm tươm tất bày trên bàn, trong lòng Lục Trầm bỗng dâng lên cảm giác hạnh phúc khó tả.

Cuộc sống thế này, chính là điều anh đã từng ngưỡng mộ khi nhìn các đồng đội có gia đình bên cạnh. Giờ đây, anh cũng đang được tận hưởng những ngày tháng ấy.

Tần Chiêu Chiêu thấy anh cứ đứng ngẩn ra mà không động đũa, liền bước tới, ngồi xuống đối diện, nghiêng đầu nhìn anh:

"Anh không đói à? Sao cứ đứng nhìn thế?"

Lục Trầm lúc này mới giật mình, vội ngồi xuống cầm đũa lên, khẽ cười: "Ngửi mùi thôi đã thấy ngon rồi."

Nói rồi, anh gắp một miếng sườn bỏ vào bát cô: "Em vất vả rồi."

Tần Chiêu Chiêu thoáng ngẩn người, trong lòng có chút bất ngờ. Người đàn ông này cũng biết quan tâm đến người khác như vậy sao?

Không để bản thân suy nghĩ nhiều, cô cũng gắp một miếng sườn đặt vào bát anh, nhẹ giọng:

"Anh cũng vất vả rồi, ăn đi."

Lục Trầm mím môi cười, cảm thấy lòng tràn đầy niềm vui. Cô đã gắp thức ăn cho anh.

Anh đưa miếng sườn vào miệng, vị chua ngọt đậm đà hòa cùng lớp thịt mềm tan khiến đầu lưỡi như được đánh thức.

"Thịt mềm, không hề bị khô. Vị chua ngọt vừa miệng, ngon lắm."

Thấy anh thích, Tần Chiêu Chiêu cũng vui, nhưng không biểu lộ rõ như anh, chỉ thản nhiên nói:

"Anh thích thì ăn nhiều vào. Đây đều là phần của anh. Nhiệm vụ của anh là phải ăn hết tất cả."

Lục Trầm cười tươi: "Được, anh đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/172.html.]

Tần Chiêu Chiêu không nhịn được, cũng bật cười theo rồi cúi đầu tiếp tục ăn.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Thấy cô sắp ăn hết miếng sườn trong bát, Lục Trầm liền gắp thêm một miếng có nhiều thịt hơn đặt vào bát cô:

"Miếng này nhiều thịt hơn, ăn đi."

Tần Chiêu Chiêu nhìn anh, khóe môi khẽ cong lên: "Em tự làm được, anh cứ ăn phần của anh đi."

Lục Trầm lắc đầu, vừa ăn vừa nói:

"Em theo anh nhập ngũ cũng gần một tháng rồi, chưa được ăn món gì ngon cả. Hình như em còn gầy đi so với lúc mới đến."

Tần Chiêu Chiêu khựng lại, không ngờ anh lại để ý đến điều này. Người đàn ông này đúng là tinh tế hơn cô nghĩ.

"Được, em sẽ nhớ lời anh nói. Nếu anh nuốt lời, em không tha cho anh đâu."

Lục Trầm bật cười: "Anh đảm bảo giữ lời!"

Cả hai cười nói vui vẻ, không khí trên bàn ăn cũng trở nên ấm áp hơn.

Tần Chiêu Chiêu ăn hết nửa bát cơm, vài miếng sườn xào chua ngọt và một chén canh nhỏ thì thấy no, liền đặt đũa xuống.

Lục Trầm ăn cơm từng miếng lớn nhưng nhai chậm rãi, không hề vội vàng, nhìn rất ngon miệng.

Thấy cô dừng lại, anh nhíu mày:

"Em không ăn nữa à?"

Tần Chiêu Chiêu mỉm cười giải thích:

"Em no rồi."

Loading...