Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 163

Cập nhật lúc: 2025-02-24 09:30:58
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng bây giờ, anh lại may mắn vì mình không làm như vậy.

Nếu không, làm sao anh có thể nhìn thấy một Tần Chiêu Chiêu xuất sắc đến vậy?

Lần trước, trong lúc truy bắt tội phạm trên núi, anh suýt nữa đã mất mạng. Khoảnh khắc tỉnh lại sau cơn hôn mê, điều đầu tiên xuất hiện trong đầu anh không phải cha mẹ, mà lại là người phụ nữ này—Tần Chiêu Chiêu.

Nếu anh c.h.ế.t đi, liệu cô có đau lòng không?

Nếu anh c.h.ế.t đi, anh sẽ không bao giờ còn được gặp lại cô nữa.

Cuối cùng, Lục Trầm đã nhận ra tình cảm của mình. Không biết từ lúc nào, anh đã yêu cô. Một tình cảm sâu sắc, chân thành, không chút do dự. Anh cũng quyết tâm sẽ sống thật tốt cùng cô, không để cô chịu bất cứ thiệt thòi nào.

Vừa trò chuyện vừa cười, chẳng mấy chốc họ đã vào đến trong núi.

Lục Trầm lái xe về khu gia đình, dừng lại trước cửa nhà Trương Mỹ Phượng. Sau khi giúp cô ấy mang hết đồ vào trong nhà, anh mới quay xe trở về.

Đến trước cửa nhà mình, anh cùng Tần Chiêu Chiêu mở cốp xe, lấy đồ mang vào trong.

Sắp xếp mọi thứ xong xuôi, Tần Chiêu Chiêu múc một chậu nước lạnh, cúi xuống rửa mặt. Nước mát lạnh giúp cô xua tan đi mệt mỏi sau một chặng đường dài. Sau đó, cô lấy khăn của mình lau mặt rồi treo lên giá khăn như thường lệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/163.html.]

Lúc này, Lục Trầm cũng mồ hôi nhễ nhại. Anh bước đến chậu nước của cô, cúi xuống rửa mặt. Nhưng điều khiến Tần Chiêu Chiêu sững sờ chính là anh lại cầm lấy chiếc khăn của cô, thản nhiên lau mặt như thể đây là chuyện rất đỗi bình thường.

Trước đây, Lục Trầm chưa bao giờ tùy tiện bước vào phòng cô, càng không bao giờ dùng chung đồ cá nhân với cô.

Tần Chiêu Chiêu không có thói quen dùng chung khăn mặt với người khác. Mặc dù cô đã quyết định tạm thời không đề cập đến chuyện ly hôn, thử sống chung một thời gian, nhưng điều đó không có nghĩa là cô chấp nhận để anh xóa nhòa ranh giới giữa hai người quá nhanh.

Cô lập tức lên tiếng ngăn cản: "Anh không thể..."

Nhưng chưa kịp nói hết câu, anh đã lau xong mặt bằng chiếc khăn của cô rồi.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Lục Trầm nhìn cô, ánh mắt đầy vẻ thắc mắc: "Anh không thể làm gì?"

Tần Chiêu Chiêu tiến lên, giật lại chiếc khăn từ tay anh, trừng mắt: "Sao anh lại dùng khăn của em?"

Lục Trầm bật cười, ánh mắt đầy ý cười. Từ lúc nhìn cô rửa mặt, anh đã quyết định phải tiến thêm một bước, không thể cứ mãi giữ khoảng cách như trước. Anh cần có hành động thực tế.

Vậy nên, anh cố tình dùng chung chậu nước, cố tình cầm lấy khăn của cô.

Anh biết chắc rằng cô sẽ phản ứng. Và quả nhiên, cô lập tức phản đối.

"Chúng ta là vợ chồng mà, dùng khăn của em một chút thì có sao đâu?" Anh cười nhẹ, giọng điệu đầy trêu chọc.

Loading...