Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 161

Cập nhật lúc: 2025-02-24 09:30:16
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Em đã nói rồi, em đọc rất nhiều sách y, hơn nữa còn có hiểu biết sâu về y học cổ truyền. Trong năm tháng tới, em sẽ học thêm để chuẩn bị cho kỳ thi, chắc chắn không thành vấn đề." Cô nói bằng giọng đầy tự tin.

Lục Trầm bán tín bán nghi. Anh nhớ lại lần trước, cô đã chữa bệnh cho Tiểu Bảo và giải thích rằng mình biết cách chữa trị.

Khi đó, anh không tin. Nếu chỉ đọc vài cuốn sách mà có thể chữa bệnh, thì làm bác sĩ chẳng còn gì khó khăn nữa.

Nhưng bây giờ, cô lại đi hỏi về chuyện thi chứng chỉ hành nghề, có vẻ như đây không phải là lời nói đùa.

Anh trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Em chắc chắn làm được không?"

"Chắc chắn. Không tin thì anh cứ đợi đi, tháng Năm năm sau em nhất định sẽ lấy được chứng chỉ."

Trương Mỹ Phượng cũng đồng tình: "Lục doanh trưởng, anh phải tin Tiểu Tần. Cô ấy nhất định thi đỗ."

Thấy Lục Trầm vẫn còn nghi ngờ, cô liền kể lại một loạt chuyện khiến anh phải suy nghĩ.

"Lần trước, Tiểu Tần chẩn đoán cho Tiểu Bảo là bị cam tích. Sau đó, vị lão thần y kia cũng nói y hệt như cô ấy, thậm chí phương thuốc kê ra cũng giống hệt nhau."

"Chỉ sau hai lần uống thuốc, Tiểu Bảo đã hết sưng nướu ngay."

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

"Hôm qua, Tiểu Bảo bị kinh sợ, cũng là Tiểu Tần dạy tôi cách xoa huyệt để chữa khỏi."

"Chưa hết đâu! Lúc chúng tôi lên xe hôm nay, có một đứa bé khoảng bốn, năm tuổi đang ăn táo thì bị mắc nghẹn trong cổ họng. Mẹ đứa bé làm đủ cách cũng không lấy ra được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/161.html.]

"Cuối cùng, đứa bé lả đi, chỉ còn thoi thóp."

"Tiểu Tần bế nó lên, vỗ hai cái, miếng táo liền bật ra, cứu đứa bé một mạng! Người bán vé xe còn giữ cô ấy lại để hỏi cách sơ cứu nữa đấy!"

Cô nói đến đây thì cười tươi: "Lúc đó cậu không có mặt, nên không thấy thôi. Thật sự, tôi cảm thấy rất tự hào về cô ấy."

Lục Trầm tin Trương Mỹ Phượng không nói dối. Nhưng điều anh không thể chấp nhận nổi là việc Tần Chiêu Chiêu như biến thành một người hoàn toàn khác.

Không chỉ tính cách thay đổi, ngay cả hành động, cách nói chuyện cũng chẳng còn giống trước kia.

Giờ cô còn có cả khả năng chữa bệnh cho người khác? Rốt cuộc, trên người cô còn bao nhiêu bí mật mà anh chưa biết?

Càng hiểu về cô, anh lại càng cảm thấy bị cuốn hút.

Nhìn vẻ ngờ vực trong mắt anh, Tần Chiêu Chiêu có chút đồng cảm. Chuyện này, quả thực không dễ dàng để chấp nhận ngay được.

Cô thản nhiên nói:

“Chị dâu à, chị có nói thêm thì anh ấy cũng chẳng tin đâu.”

Bất ngờ, giọng Lục Trầm đầy chắc chắn vang lên:

“Tin tưởng, anh tin em. Em nhất định sẽ làm được.”

Loading...