Tần Chiêu Chiêu chọn hai chiếc quần lót màu xám cho Lục Trầm, còn mình thì lấy ba chiếc màu hồng. Nhìn thấy tất cotton, cô tiện thể mua thêm hai đôi cho bản thân và hai đôi cho Lục Trầm.
Mấy thứ này tổng cộng hết tám đồng.
Trương Mỹ Phượng cũng mua hai đôi tất cho Tiểu Bảo, chọn cho chồng hai chiếc quần lót cotton và hai đôi tất.
Tần Chiêu Chiêu nhìn chị, thắc mắc:
“Sao chị không mua cho mình mấy đôi?”
“Hôm nay tiêu nhiều quá rồi, không thể mua thêm. Với lại ở nhà chị vẫn còn, chưa cần thiết.”
Tần Chiêu Chiêu biết Trương Mỹ Phượng tiếc tiền, không nỡ mua cho mình, nên cô cũng không khuyên thêm. Dù sao đây cũng là chuyện nhà người ta.
Cô cất gọn quần lót và tất vào túi, rồi giúp Trương Mỹ Phượng xách đồ rời khỏi cửa hàng mậu dịch.
Bên ngoài, chiếc xe Jeep vẫn đậu ngay đó.
Lục Trầm ngồi trong xe trông Tiểu Bảo. Thấy hai người đi ra, anh liền xuống xe, nhanh chóng bước tới giúp xách đồ.
Anh nhìn đống túi lớn túi nhỏ rồi cười hỏi:
“Chị dâu, chuyến này chị cũng mua kha khá đồ đấy nhỉ?”
Trương Mỹ Phượng cười đáp:
“Ra ngoài một chuyến không dễ dàng, nhân tiện có cậu lái xe, tiện thể mang về được nên chị mua thêm chút đồ.”
Lục Trầm mở cửa xe, xếp đồ của chị lên ghế, rồi quay lại nói:
“Cốp xe đầy rồi, không còn chỗ nữa đâu.”
“Xem ra hôm nay ai cũng mua được không ít.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/159.html.]
Lục Trầm nhìn sang Tần Chiêu Chiêu, thấy cô cũng tay xách nách mang liền hỏi:
“Hôm nay em mua những gì thế?”
Tần Chiêu Chiêu cười nhẹ:
“Tám cân sườn.”
Trương Mỹ Phượng nghe vậy thì sửng sốt:
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
“Sao em không mua thịt? Sườn toàn xương, chẳng có được bao nhiêu thịt. Hơn nữa, không có mỡ thì nấu cũng chẳng có mùi thơm.”
Tần Chiêu Chiêu biết người thời này thích ăn thịt mỡ, nhưng cô không muốn giải thích nhiều. Chỉ đơn giản nói:
“Rẻ mà, tám cân chỉ có bốn đồng.”
Trương Mỹ Phượng gật gù:
“Giá cũng hợp lý đấy. Mà em định nấu sườn kiểu gì? Luộc à?”
Nhắc đến sườn, Tần Chiêu Chiêu hào hứng hơn hẳn:
“Sườn có thể chế biến được nhiều món lắm. Kho, chiên, hầm đều ngon cả. Kết hợp với các loại rau khác nhau còn có thể tạo ra hương vị đặc biệt nữa.”
Trương Mỹ Phượng ngạc nhiên:
“Sao em biết nhiều thế? Trước đây ở nhà em cũng hay ăn mấy món đó à?”
Tần Chiêu Chiêu khẽ gật đầu:
“Vâng, em là con gái một, ba mẹ đều là công chức, mỗi tháng ít nhất cũng ăn năm, sáu lần.”
Trương Mỹ Phượng nghe vậy thì bật cười:
“Chả trách! Nhà em điều kiện tốt mà. Không như chị, nhà chị ở vùng nông thôn hẻo lánh, hồi bé cả năm mới được ăn một bữa thịt. Mà có mua thì cũng toàn là thịt mỡ, hiếm lắm mới được ăn chút thịt nạc. Bây giờ chị vẫn thấy thịt mỡ là ngon nhất.”