Cô hơi ngượng, nhưng vẫn hỏi tiếp: "Đã hai ngày rồi, sao họ vẫn chưa được thả?"
"Việc thẩm tra thế này không thể nhanh được, ít nhất cũng phải một tuần."
"Vậy đến khi họ được thả ra, chắc kỳ nghỉ thăm thân cũng gần hết rồi."
"Xem như mua một bài học đi."
Trương Mỹ Phượng đi phía sau nghe cuộc trò chuyện của hai người mà bất giác mỉm cười. Cô bế Tiểu Bảo, cố ý chậm lại hai bước, tạo khoảng cách để Lục Trầm và Tần Chiêu Chiêu có thêm không gian riêng tư.
Tần Chiêu Chiêu đi một lúc thì nhận ra bên cạnh mình trống vắng, quay đầu lại nhìn mới thấy Trương Mỹ Phượng đã lùi về sau.
Trương Mỹ Phượng nháy mắt ra hiệu với cô, ý bảo: "Đừng lo cho chị, cứ nói chuyện với chồng em đi."
Tần Chiêu Chiêu hiểu ngay, lòng cảm kích sự chu đáo của Trương Mỹ Phượng. Cô ấy thật sự rất lo lắng cho mối quan hệ của cô và Lục Trầm.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Lục Trầm cũng nhận ra Trương Mỹ Phượng chậm lại, liền dừng bước, nhìn cô rồi nói: "Chị dâu, chắc chị bế Tiểu Bảo mệt rồi. Để tôi đưa mọi người đến căng tin bệnh viện ăn một bữa rồi về. Đưa Tiểu Bảo cho tôi đi."
Nói rồi, anh tiến lên bế Tiểu Bảo vào lòng.
Tiểu Bảo tuy chưa quen thân với Lục Trầm, nhưng có vẻ rất thích bộ quân phục của anh, không hề kháng cự mà còn vui vẻ vươn tay bám vào cổ áo anh.
Trương Mỹ Phượng nhìn cảnh này mà bật cười: "Hai người cũng mau sinh một đứa đi."
Lục Trầm nghe vậy, liếc sang Tần Chiêu Chiêu, khóe môi cong lên: "Chuyện đó tôi nói không tính."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/155.html.]
Tần Chiêu Chiêu đỏ mặt, nhưng vẫn cứng giọng đáp: "Giờ chưa phải lúc. Em còn trẻ, không vội."
Trương Mỹ Phượng không bỏ qua cơ hội trêu chọc: "Em không vội, nhưng Lục doanh trưởng vội lắm đấy, phải không?"
Lục Trầm không phủ nhận, nhìn thẳng vào Tần Chiêu Chiêu, nửa đùa nửa thật: "Chị dâu nói đúng. Tôi năm nay đã 26 rồi, cũng nên có con."
Tần Chiêu Chiêu lườm anh một cái, tuy trong lòng ngọt ngào nhưng vẫn cố chấp nói: "Em không muốn."
“Chuyện này em không có quyền quyết định đâu.”
Lục Trầm lẩm bẩm, giọng nói rất nhỏ.
Trương Mỹ Phượng đứng hơi xa nên không nghe rõ, nhưng Tần Chiêu Chiêu lại nghe rất rõ ràng. Tim cô bất giác đập loạn nhịp.
Khi đến gần chiếc xe Jeep, Trương Mỹ Phượng cất giọng:
“Hôm nay hiếm khi ra ngoài, chúng ta ghé qua cửa hàng mậu dịch một chuyến đi. Chị muốn mua ít đồ ăn cho Tiểu Bảo, rồi mua vải và bông để may áo bông cho thằng bé.”
Tần Chiêu Chiêu ngạc nhiên:
“Giờ mới đầu thu mà, đã chuẩn bị áo bông rồi sao?”
“Không sớm đâu. May xong áo bông với quần bông, còn phải làm thêm giày bông cho mùa đông nữa. Trẻ con lớn nhanh lắm, áo năm ngoái đã chật rồi, phải làm lại từ đầu. Nếu không chuẩn bị trước, đến khi cần lại không kịp.”
“Sao không mua sẵn mà dùng?”