Mặt Trương Vi Vi đỏ bừng đến tận mang tai. Cảm giác như bị người ta lột sạch thể diện giữa chốn đông người, cô ta chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó để chui xuống.
Nước mắt không kìm được mà dâng lên trong khóe mắt.
Lục Trầm thấy cô ta rưng rưng, cũng biết mình nói hơi nặng lời. Nhưng nghĩ kỹ lại, nếu không làm rõ ràng ngay lúc này, sau này cô ta còn tiếp tục gây chuyện, thì vợ chồng anh sẽ không được yên ổn.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Hơn nữa, anh muốn cô ta từ bỏ hoàn toàn hy vọng.
"Cô thấy ấm ức lắm sao?"
Dù có ấm ức, Trương Vi Vi cũng không thể phản bác. Là do cô ta tự chuốc lấy, nên chỉ có thể lắc đầu.
"Vậy thì đừng khóc nữa."
Trương Vi Vi cúi đầu, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
Tần Chiêu Chiêu nhìn cảnh tượng trước mặt, trong lòng dâng lên cảm giác hài lòng.
Người đàn ông này không tệ, đã biết giữ thể diện cho cô.
Việc anh thẳng thắn cắt đứt với Trương Vi Vi ngay trước mặt cô, không để cô ta có đường lui, chứng tỏ anh chẳng hề áy náy với mối quan hệ này. Điều đó càng chứng minh rằng tình cảm của Trương Vi Vi chỉ là đơn phương.
Cô chậm rãi lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng mang theo sự châm biếm nhẹ nhàng:
"Bác sĩ Trương, chồng tôi tính cách hơi thẳng, cô đừng để bụng nhé. Anh ấy không cho cô gọi vậy cũng chỉ là muốn tốt cho cô thôi."
Tần Chiêu Chiêu khẽ nghiêng đầu, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt:
"Trên đời này, đâu có chuyện một cô gái chưa kết hôn lại cứ suốt ngày gọi một người chẳng phải thân thích là 'anh' như thế.
Dù giữa hai người không có gì, người ngoài nhìn vào cũng sẽ bàn tán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/153.html.]
Cô không nghĩ cho chồng tôi thì cũng nên nghĩ cho Dương Khang chứ? Với tư cách là bạn trai cô, cô không sợ người ta dị nghị sao?"
Lục Trầm nghe vậy thì nhíu mày, rõ ràng có chút bất ngờ.
Trương Vi Vi giật b.ắ.n người, mặt cắt không còn giọt máu.
"Cô nói bậy! Tôi với Dương Khang không có quan hệ gì cả! Chúng tôi chỉ là bạn bình thường!"
Tần Chiêu Chiêu nhướn mày, ánh mắt lạnh lùng:
"Hôm qua, cô cầm d.a.o ép tôi và chồng tôi ly hôn, tôi không đồng ý thì cô tự cắt tay mình rồi vu khống tôi.
Chính ủy Hứa đã phải đích thân đến giải quyết.
Dương Khang cũng khẳng định trước mặt Chính ủy Hứa rằng hai người là một đôi.
Sao hôm nay cô đã vội phủ nhận rồi? Hay là… cô sợ tôi nói cô 'bắt cá hai tay'?"
Trương Vi Vi há miệng, nhưng không thể nói được lời nào.
Bởi vì những gì Tần Chiêu Chiêu nói đều là sự thật!
Lục Trầm nghe xong, sắc mặt lập tức trầm xuống, ánh mắt tối sầm lại:
"Hôm qua đã xảy ra chuyện gì?"
Tần Chiêu Chiêu biết nếu tiếp tục nói nữa, e rằng Trương Vi Vi sẽ không còn mặt mũi nào.
Cô mỉm cười, nhẹ nhàng đáp:
"Chuyện này để về nhà rồi em nói cho anh nghe."