Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 150

Cập nhật lúc: 2025-02-24 09:20:11
Lượt xem: 41

Tần Chiêu Chiêu nhanh chóng đỡ lấy, đặt hai tay lên lưng rồi dùng phương pháp Heimlich để cấp cứu.

Một lần, hai lần, ba lần…

Cậu bé vẫn không có phản ứng.

Người mẹ hoảng loạn hét lên, giọng lạc đi vì tức giận và sợ hãi:

"Nếu con tôi chết, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cô! Tất cả là tại cô! Nếu không phải vì cãi nhau với tôi, con tôi đâu bị nghẹn? Cô chính là kẻ g.i.ế.c người!"

Tần Chiêu Chiêu vẫn không dừng tay, nhưng lòng cô cũng bắt đầu lo lắng. Cô cảm nhận được sự sống của đứa trẻ đang dần trôi đi, trong khi miếng táo mắc kẹt vẫn chưa bật ra.

Mồ hôi túa ra trên trán cô, tay càng tăng thêm lực.

Bên trong xe, không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Mọi người nín lặng, ánh mắt dán chặt vào cậu bé.

Đột nhiên—

Cạch!

Miếng táo trong cổ họng cậu bé bật ra.

Ngay sau đó, một tiếng khóc ré vang lên.

Cậu bé đã thở lại!

Gương mặt nhợt nhạt của đứa trẻ dần dần hồng hào trở lại.

Cả xe như vỡ òa trong vui sướng.

"Được cứu rồi! Được cứu rồi!"

Người mẹ thấy con trai đã thoát nạn, lập tức ngừng khóc, lao đến giật con khỏi tay Tần Chiêu Chiêu, ôm chặt trong lòng:

"Con trai, đừng sợ, mẹ đây rồi!"

Lúc này, Tần Chiêu Chiêu mới nhận ra trên người mình dính đầy chất bẩn từ cậu bé. Áo quần đều lấm lem, cảm giác nhớp nháp khiến cô rất khó chịu, nhưng hiện tại chẳng có cách nào thay đồ.

Cô không để tâm đến thái độ của người mẹ kia, nhưng những hành khách trên xe thì không giấu được sự bất bình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/150.html.]

"Cô ấy cứu con chị mà chị không nói nổi một lời cảm ơn sao?" Tài xế lên tiếng, giọng đầy khó chịu.

Người phụ nữ ôm con, mặt vẫn bừng bừng tức giận:

"Tại sao tôi phải cảm ơn cô ta? Chẳng phải vì cô ta mà con tôi mới ra nông nỗi này sao? May mà con tôi không sao, nếu không tôi sẽ bắt cô ta chịu trách nhiệm!"

Câu nói này thật vô lý đến mức khiến người ta sửng sốt.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Tài xế bực bội lắc đầu, quay sang Tần Chiêu Chiêu, giọng đầy khâm phục:

"Cô gái, tất cả chúng tôi đều thấy cô đã cứu người. Cô làm rất tốt!"

Tần Chiêu Chiêu chỉ nhẹ nhàng đáp:

"Không có gì, ai thấy chuyện này cũng sẽ không thể khoanh tay đứng nhìn."

Người bán vé, lúc này vẫn còn run rẩy, vội hỏi:

"Cô gái, vừa nãy cô dùng cách gì vậy? Nhà tôi cũng có con nhỏ, tôi muốn học để phòng khi có chuyện xảy ra."

Tần Chiêu Chiêu gật đầu, kiên nhẫn giải thích:

"Không khó đâu. Chỉ cần nắm tay lại, đặt vào giữa n.g.ự.c hoặc bụng trên của người bị nghẹn, sau đó ấn mạnh từng cái. Đây là phương pháp Heimlich."

Vừa nói, cô vừa làm mẫu động tác.

Hành khách trên xe đều chăm chú quan sát, ghi nhớ kỹ từng bước.

Tài xế lên tiếng nhắc nhở:

"Tất cả ngồi vững, tôi sắp lái xe tiếp."

Tần Chiêu Chiêu lau vội vết bẩn trên người rồi trở về chỗ ngồi.

Trương Mỹ Phượng nhìn cô, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Cô đã tận mắt chứng kiến từ khoảnh khắc cậu bé sắp tắt thở cho đến khi được Tần Chiêu Chiêu cứu sống. Một cô gái chỉ đọc vài quyển sách y khoa mà có thể áp dụng ngay vào thực tế như thế… chẳng phải là thiên tài sao?

Cặp mẹ con kia không nói thêm gì nữa. Cậu bé đã ổn nhưng vẫn còn thở dốc, đôi mắt mơ màng chưa hoàn toàn tỉnh táo sau cơn nguy hiểm.

Loading...