"Ai vô giáo dưỡng thì tự bản thân biết rõ. Chị là ai thì liên quan gì đến tôi? Tôi chỉ khuyên chị nên dạy con cho tử tế. Gặp tôi thì chỉ mất một miếng táo, nhưng gặp người nóng tính, nó có khi còn chịu hậu quả nặng hơn đấy."
Người phụ nữ càng tức tối hơn, hét lên: "Cô làm tổn thương lòng tự trọng của con tôi, phải xin lỗi nó!"
Nhân viên bán vé trên xe thấy căng thẳng, vội chạy tới can ngăn:
"Chị ơi, con trai chị ném đồ trước, lỗi là ở con chị. Sao chị lại bắt cô ấy xin lỗi được? Theo tôi, nên dừng chuyện này tại đây thì hơn."
Người phụ nữ vẫn ngoan cố: "Nhưng cô ta đã làm con tôi sợ hãi!"
Mọi người đưa mắt nhìn về phía cậu bé. Cậu ta vẫn đang nhai táo ngon lành, mặt tỉnh bơ như đang xem trò vui, chẳng hề có chút dấu hiệu nào là bị hoảng sợ cả.
Nhân viên bán vé cũng lắc đầu ngán ngẩm.
Đúng lúc này, xe bất ngờ xóc mạnh một cái. Cậu bé chợt mở to mắt, miệng há ra, sắc mặt tái mét.
Quả táo trên tay cậu rơi xuống đất, toàn thân bắt đầu giãy giụa.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Người phụ nữ kia hốt hoảng, ôm chầm lấy con, giọng run rẩy: "Con ơi, con sao thế? Đừng làm mẹ sợ!"
Cậu bé trợn mắt, mặt đỏ bừng lên vì thiếu không khí. Hai chân cậu quẫy đạp liên tục, bàn tay nhỏ bé bấu chặt vào áo mẹ.
Những hành khách trên xe lập tức xúm lại hỗ trợ. Có người cố luồn tay vào miệng cậu bé để lấy vật mắc trong cổ họng ra.
Có người vội vàng lật ngược cậu xuống, vỗ mạnh vào lưng hy vọng có thể làm quả táo văng ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/149.html.]
Tài xế xe cũng dừng lại, chạy đến giúp đỡ.
Nhưng mặc cho mọi người cố gắng thế nào, quả táo vẫn mắc chặt.
Sắc mặt cậu bé dần chuyển sang tím tái, mắt trợn ngược, cơ thể yếu đi rõ rệt.
Người phụ nữ gào khóc thảm thiết, bàn tay run rẩy, hoàn toàn mất kiểm soát.
Ban đầu, Tần Chiêu Chiêu không có thiện cảm với cậu bé này nên không định can thiệp. Nhưng khi thấy đứa trẻ bắt đầu mềm nhũn, cô biết rằng nếu không hành động ngay, có thể cậu sẽ mất mạng vì ngạt thở.
Tần Chiêu Chiêu đứng bật dậy, giọng kiên quyết:
"Đưa đứa trẻ cho tôi!"
Người mẹ hoảng hốt ôm chặt con vào lòng, nước mắt giàn giụa. Khi thấy Tần Chiêu Chiêu tiến đến định bế đứa bé, cô ta lập tức cảnh giác, giọng khàn đặc:
"Cô định làm gì?"
"Nếu chị không muốn mất con mãi mãi, hãy để tôi thử!" Tần Chiêu Chiêu nói dứt khoát.
Người mẹ vẫn còn do dự, nhưng những người xung quanh thì sốt ruột.
"Chị còn chần chừ gì nữa? Không thấy con chị đã tái xanh rồi sao?"
Tài xế không chờ thêm, lập tức tiến lên, bế đứa bé từ tay người mẹ rồi trao cho Tần Chiêu Chiêu.
Lúc này, cơ thể cậu bé đã bắt đầu mềm nhũn.