Hôm sau, Tần Chiêu Chiêu ăn sáng xong, rồi cùng Trương Mỹ Phượng lên đường vào thành phố.
Trên đường, họ gặp vài người dân trong núi cũng đang đi vào thành. Hai người đi bộ hơn nửa tiếng mới ra đến bên ngoài.
Người bên ngoài núi rõ ràng đông đúc hơn nhiều. Trương Mỹ Phượng chỉ về phía trước, nơi có khá đông người đang đứng chờ:
"Chờ xe ở chỗ đó."
Hai người đứng đợi khoảng hơn mười phút thì xe buýt tới.
Sau khi lên xe tìm chỗ ngồi, nhân viên bán vé bắt đầu lần lượt thu tiền.
Tần Chiêu Chiêu định lấy tiền ra trả, nhưng Trương Mỹ Phượng đã giữ tay cô lại, nói nhỏ:
"Chị có sẵn vé rồi. Đều do đơn vị phát, không tốn tiền đâu."
"Đơn vị còn phát cả vé xe à? Sao em không có nhỉ?"
"Em mới đến chưa được một tháng. Bọn chị nhận từ đầu năm, lúc đó em còn chưa tới mà."
Nói rồi, Trương Mỹ Phượng lấy vé ra đưa cho nhân viên bán vé.
Con đường vào thành toàn đá gồ ghề, xe chạy lắc lư khá nhiều.
Ngồi cùng hàng ghế với họ là một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, dẫn theo một cậu bé chừng bốn, năm tuổi. Nhìn trang phục của hai mẹ con, rõ ràng họ là dân thành phố.
Cậu bé đang cầm một quả táo, vừa ăn vừa nghịch ngợm, lắc lư đầu qua lại, không chịu ngồi yên.
Tiểu Bảo nép trong lòng mẹ, ánh mắt chăm chăm nhìn vào quả táo trên tay cậu bé kia, thỉnh thoảng còn nuốt nước miếng.
Thời kỳ này, vật chất rất khan hiếm, một cân táo có giá không nhỏ, có tiền chưa chắc đã mua được. Những gia đình có trái cây để ăn chắc chắn thuộc diện khá giả.
Thấy Tiểu Bảo nhìn mình chằm chằm, cậu bé kia càng cố tình trêu chọc, đưa quả táo ra trước mặt Tiểu Bảo, lắc lư qua lại, làm đủ trò để khiêu khích.
Tiểu Bảo kéo áo mẹ, lí nhí nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/147.html.]
"Mẹ ơi, con cũng muốn ăn táo."
Tần Chiêu Chiêu nghe thấy, nhìn theo hướng Tiểu Bảo chỉ.
Cậu bé kia vẫn tiếp tục trêu tức Tiểu Bảo, vẻ mặt đắc ý. Hành động đó khiến cô cảm thấy khó chịu.
Cô cúi xuống, khẽ nói với Tiểu Bảo:
"Đợi đến thành phố, thím sẽ mua táo cho con ăn, được không?"
Đôi mắt Tiểu Bảo tròn xoe, ngoan ngoãn gật đầu:
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
"Dạ, được ạ."
Trương Mỹ Phượng cũng xoa nhẹ má con trai, cười bảo:
"Mỗi lần đi ra ngoài, chị đều mang theo ít đồ ăn vặt cho nó. Nhưng trời nóng quá, hai tháng nay không đi đâu cả. Thằng bé cũng thèm rồi."
Tần Chiêu Chiêu gật đầu:
"Vậy lần này mua nhiều một chút mang về."
Không ngờ cậu bé kia nghe thấy họ nói vậy liền cười khẩy:
"Táo đắt lắm đó, mấy người có mua nổi không?"
Mẹ cậu bé cũng nghe thấy, nhưng không hề ngăn con, chỉ liếc mắt một cái rồi im lặng.
Cậu bé thấy mẹ không phản ứng gì, càng được đà, cắn một miếng táo rồi bỗng nhiên ném về phía Tiểu Bảo, miệng cười cợt:
"Cho mày nếm thử một miếng này!"
Quả táo bay tới, trúng vào người Tần Chiêu Chiêu.
Người phụ nữ kia nhìn thấy tất cả nhưng vẫn không nói gì, chỉ hờ hững hất tay con trai một cái như thể đó là chuyện chẳng đáng bận tâm.
Cô nhếch môi cười nhạt. Đúng là "Đằng sau một đứa trẻ hư luôn có một phụ huynh tệ" – câu nói này quả không sai chút nào.