Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/2TtPZdE4To
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Chiêu Chiêu gật đầu đồng ý, rồi gọi hai chiến sĩ trẻ đi cùng mình về nhà lấy thêm ghế và bát đũa. Hai người lính vui vẻ nhận lời, nhanh chóng theo cô trở về.
Nhà của Tần Chiêu Chiêu nhỏ nhắn nhưng gọn gàng, sân trước vuông vức, sạch sẽ. Trên dây phơi quần áo, vài bộ đồ đã được giặt sạch, phơi ngay ngắn. Khi bước vào bếp, họ càng ngạc nhiên hơn. Mọi thứ đều được lau dọn cẩn thận, chiếc vung gỗ sáng bóng, không hề dính chút dầu mỡ nào.
Trước đó, họ từng nghe những lời đồn rằng nhà của Tần Chiêu Chiêu bẩn thỉu, rác chất thành đống, nhưng rõ ràng đó chỉ là những lời bịa đặt vô căn cứ. Những gì họ thấy hoàn toàn trái ngược.
Cô nhanh chóng gom góp tất cả vật dụng cần thiết: hai chiếc ghế gỗ lớn, một cái ghế tựa, hai ghế nhỏ, cùng bốn bộ bát đũa. Khi nhìn vào giỏ rau, cô chợt nhớ ra mình có một nắm rau diếp cá hái được lúc sáng. Vì Trương Mỹ Phượng không thích loại rau này nên cô để riêng lại.
Tần Chiêu Chiêu chợt nảy ra ý định làm món gỏi rau diếp cá, ăn kèm với bánh bao chắc hẳn sẽ rất ngon. Cô quay sang hỏi hai chiến sĩ:
"Các cậu có thích ăn rau diếp cá không?"
Một người lập tức sáng mắt lên: "Tôi thích lắm! Ở quê tôi, rau diếp cá là món ăn quen thuộc, nhưng từ khi vào quân đội, tôi hầu như không có cơ hội ăn nữa."
Người còn lại cũng hào hứng: "Tôi cũng thích!"
Thấy vậy, Tần Chiêu Chiêu vui vẻ cầm nắm rau lên, cười nói: "Vậy thì tốt quá, tôi sẽ làm món này cho các cậu!"
Nói rồi, cô cùng hai chiến sĩ mang đồ quay lại nhà Trương Mỹ Phượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/145.html.]
Khi vừa bước vào bếp, cô đặt bát đũa xuống và nói: "Em đã mang hết bát đũa trong nhà tới rồi, chắc là đủ dùng chứ?"
Trương Mỹ Phượng nhìn qua rồi cười đáp: "Đủ rồi, không thiếu gì đâu."
Phương Mai tò mò nhìn nắm rau trên tay Tần Chiêu Chiêu, cau mày hỏi: "Cô cầm gì thế? Trông giống... rễ lau sậy vậy?"
Người miền Bắc không quen ăn rau diếp cá, Phương Mai cũng là người miền Bắc, không nhận ra loại rau này cũng là điều dễ hiểu.
Tần Chiêu Chiêu mỉm cười: "Đây là rau diếp cá, hay còn gọi là cỏ xương sông. Tôi định trộn gỏi ăn kèm với bánh bao."
Phương Mai tròn mắt ngạc nhiên: "Tôi chưa nghe đến bao giờ! Ở quê tôi chẳng ai ăn thứ này cả. Nó ngon không?"
"Ngon lắm!"
Phương Mai vẫn hoài nghi: "Thật sao? Lát nữa tôi phải thử mới được. Mỹ Phượng, chị đã ăn bao giờ chưa?"
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Trương Mỹ Phượng tủm tỉm cười: "Người thích thì bảo nó ngon nhất trần đời, nhưng ai không ăn được thì chỉ muốn bỏ chạy ngay. Chị thuộc kiểu thứ hai, không thể ăn nổi."
Phương Mai càng tò mò hơn: "Vậy vị nó thế nào?"