Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 139

Cập nhật lúc: 2025-02-23 21:00:46
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Mỹ Phượng vẫn chưa yên tâm, bước tới vén áo Tần Chiêu Chiêu lên xem thử. Thấy vết sưng đã bớt, cô mới gật đầu: "Cũng khá hơn rồi đấy, xem ra chườm lạnh có tác dụng. Hay để chị chườm thêm lần nữa cho em nhé? Dù sao chị cũng chưa buồn ngủ."

"Không cần đâu chị ạ."

"Không sao mà, chườm thêm lần nữa, có khi ngày mai hết sưng hẳn. Chồng chị chắc chưa về ngay đâu. Em ngồi chờ một lát, chị đi lấy ít nước giếng." Nói rồi, cô cầm chậu ra ngoài.

Tần Chiêu Chiêu nhìn theo bóng lưng Trương Mỹ Phượng, trong lòng có chút áy náy. Chị ấy quá tốt bụng, đến mức cô cảm thấy mình làm phiền quá nhiều. Nếu biết trước thế này, có lẽ cô đã không đến đây.

Chẳng bao lâu sau, Trương Mỹ Phượng quay lại, trên tay là một chậu nước mát lạnh. Cô đặt chậu lên giá rửa mặt, nhúng khăn vào rồi vắt khô, cẩn thận đắp lên lưng Tần Chiêu Chiêu.

"Chị dâu, làm phiền chị quá, em thấy ngại quá đi. Khuya thế này mà còn để chị phải chăm sóc em nữa."

Trương Mỹ Phượng bật cười: "Có gì đâu mà phiền. Nếu không phải tại chị, em đâu phải chịu đau như vậy. Em không trách chị, chị đã mừng lắm rồi. Giờ giúp em chút chuyện này, chị cũng thấy nhẹ nhõm hơn."

Tần Chiêu Chiêu nắm lấy tay chị, ánh mắt chân thành: "Chị dâu, em đã nói rồi, em không trách chị đâu. Là em tự muốn đi theo thôi, chẳng liên quan gì đến chị. Chị đừng nghĩ về chuyện đó nữa."

"Chị không nghĩ gì đâu, nhưng mà này, chẳng phải em là người khách sáo trước sao?" Trương Mỹ Phượng dịu dàng nói, rồi vỗ nhẹ lên tay cô. "Nói thật nhé, chị xem em như em gái ruột của mình rồi. Chị muốn đối tốt với em."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/139.html.]

Một câu nói đơn giản, nhưng khiến lòng Tần Chiêu Chiêu ấm áp lạ thường. Sống mũi cô bỗng cay cay.

Từ khi xuyên đến thế giới này, cô vẫn luôn cảm thấy lạc lõng. Những người xung quanh đều là người thân, bạn bè của nguyên chủ, còn cô chỉ là một linh hồn xa lạ trong vỏ bọc này.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Thế nhưng, sự quan tâm của Trương Mỹ Phượng lại chân thành đến mức cô không thể không cảm động.

"Chị dâu, chị thật tốt."

Trương Mỹ Phượng bật cười: "Em cũng tốt. Chúng ta đều tốt cả."

Tần Chiêu Chiêu cũng cười theo.

Trương Mỹ Phượng thở dài, chậm rãi nói: "Mỗi lần Đại Hải đi làm nhiệm vụ, chị đều thức trắng đêm, cứ nằm mở mắt đến sáng. Chỉ khi anh ấy về an toàn, chị mới thật sự yên tâm. Hôm nay có em ngồi nói chuyện cùng, chị cũng bớt nghĩ lung tung."

Tần Chiêu Chiêu nhẹ giọng an ủi: "Chị đừng lo quá, họ đều là những người từng trải qua bao trận mạc, lại có s.ú.n.g trong tay, chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu."

Ban đầu, cô đến tìm Trương Mỹ Phượng cũng là để trò chuyện, tìm chút an ủi. Nhưng không ngờ, người lo lắng hơn lại là Trương Mỹ Phượng. Thế nên, cô đành nói vài câu để giúp chị ấy bớt căng thẳng.

Loading...