Nhưng ngoài dự đoán của bọn họ, khuôn mặt nhỏ nhắn của Bảo Châu không hề có chút d.a.o động nào. Cô bé im lặng một lúc lâu, sau đó mới lạnh nhạt mở miệng:
"Con không tin mẹ nữa."
Giọng điệu của cô bé không lớn, nhưng từng chữ từng chữ lại vô cùng rõ ràng.
"Con đã trả mạng cho mẹ một lần rồi, từ nay không nợ gì nhau nữa.
Mẹ đi đi, con không muốn nhìn thấy mẹ."
Thảo Hoa sửng sốt, hoảng hốt tiến lên một bước, giọng run run:
"Bảo Châu, sao con có thể nói chuyện với mẹ như vậy? Con là mạng sống của mẹ mà! Không có con, mẹ không thể sống được!"
Bảo Châu ngước mắt, ánh nhìn lạnh băng khiến Thảo Hoa giật mình.
"Con không phải mạng sống của mẹ. Nhà ngoại mới là mạng sống của mẹ.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Vì để cho đám người đó sống sung sướng hơn, mẹ thà dùng mạng sống của con để đổi lấy cuộc sống tốt đẹp cho họ.
Mẹ không có bọn họ mới không thể sống được.
Vậy nên, mẹ đi đi. Bảo họ đưa mẹ về."
Lời nói của Bảo Châu giống như một cây d.a.o sắc bén, cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ giữa hai mẹ con.
Tần Chiêu Chiêu thở phào nhẹ nhõm. Sự phản kháng của Bảo Châu khiến cô cảm thấy hả hê. Cô thích nhìn thấy cô bé mạnh mẽ như thế này hơn.
Thảo Hoa đứng chôn chân tại chỗ, sắc mặt tái nhợt. Bà ta không thể tin được con gái mình lại có thể nói ra những lời tuyệt tình đến thế.
Không thể nào!
Bà ta chắc chắn rằng có người đã tẩy não Bảo Châu. Nhất định là Tần Chiêu Chiêu và đám người nhà nội đã ép con gái bà ta nói như vậy!
"Bảo Châu, mẹ biết con không thực sự nghĩ như vậy. Có phải nhà nội ép con nói thế không?
Con đừng nghe lời bọn họ!"
Bảo Châu chậm rãi lắc đầu:
"Mẹ đừng tự lừa dối mình nữa.
Mẹ tự biết những gì con nói đều là thật.
Không ai ép con nói những lời này, tất cả đều là suy nghĩ thật lòng của con."
Cô bé nhìn thẳng vào mắt mẹ mình, giọng nói bình tĩnh đến mức đáng sợ:
"Con không muốn bị mẹ áp bức nữa.
Nếu trong lòng mẹ vẫn còn một chút tình cảm nào dành cho con, xin mẹ hãy buông tha cho con."
"Câm miệng!"
Bố của Thảo Hoa rống lên, khuôn mặt già nua méo mó vì tức giận.
"Mày đúng là con gái bất hiếu! Nếu mày có c.h.ế.t vì mẹ mày, cũng là đáng đời!"
Ông ta giơ tay chỉ thẳng vào mặt Bảo Châu, gằn giọng:
"Mẹ mày đã mang nặng đẻ đau sinh ra mày! Bà ấy mãi mãi là mẹ của mày!
Muốn cắt đứt quan hệ à? Đừng có hòng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1230.html.]
Mau về với bọn tao!"
Dứt lời, ông ta đột nhiên vung tay đẩy mạnh Tần Thành sang một bên, lao lên chụp lấy Bảo Châu!
Tần Thành không ngờ ông cụ lại bất ngờ ra tay, không kịp phòng bị, ngã nhào xuống đất.
Tần Trung đứng gần Tần Chiêu Chiêu, khoảng cách hơi xa, không kịp phản ứng.
Chỉ trong tích tắc, Bảo Châu đã bị ông cụ tóm gọn!
Bố của Thảo Hoa dù đã ngoài năm mươi nhưng thân thể vẫn cường tráng, sức lực không hề yếu. Ông ta túm chặt cánh tay Bảo Châu, kéo cô bé loạng choạng đi về phía cửa.
"Thảo Hoa! Mau kéo nó đi!"
Thảo Hoa lập tức lao tới, giữ c.h.ặ.t t.a.y còn lại của Bảo Châu, muốn lôi cô bé rời khỏi đây.
Nhưng bọn họ chưa kịp bước ra ngoài thì—
"Rầm!"
Tần Thành bật dậy, lập tức sập chặt cửa lại.
Cùng lúc đó, Tần Trung đã đứng chặn ngay lối ra.
Thấy đường thoát bị chặn kín, cả hai cha con Thảo Hoa đều khựng lại, nhưng tay vẫn không chịu buông Bảo Châu.
Bố của Thảo Hoa nghiến răng, quắc mắt nhìn Tần Thành và Tần Trung, giọng điệu hung dữ:
"Các người mau tránh ra! Hôm nay chúng tôi nhất định phải đưa Bảo Châu đi!
Ai dám cản tôi, tôi liều mạng với người đó!"
Tần Chiêu Chiêu đứng một bên, đột nhiên cười lạnh:
"Hôm nay ông không thả Bảo Châu ra cũng không sao.
Vậy cứ chuẩn bị tinh thần mà chờ con trai ông ngồi tù đi."
Lời nói của cô khiến Thảo Hoa và bố bà ta đều sửng sốt.
Bọn họ đồng loạt quay đầu nhìn cô, không hiểu cô có ý gì.
"Cô nói linh tinh gì đấy?! Con trai tôi sao lại phải ngồi tù?!"
Tần Chiêu Chiêu chậm rãi bước tới, ánh mắt sắc bén:
"Bây giờ nhà nước đang nghiêm trị mê tín dị đoan và cờ bạc, khẩu hiệu còn dán khắp nơi, chắc mọi người đều thấy rồi chứ?
Con trai ông cờ bạc, nợ nần chồng chất.
Con gái ông vì trả nợ cho nó, nhẫn tâm bán con gái ruột chưa thành niên của mình cho một lão già.
Kết quả, Bảo Châu bị bức ép đến mức phải tự tử.
Các người chẳng những không quan tâm đến con bé sống c.h.ế.t ra sao, còn ngang nhiên kéo bè kéo lũ đến đây bắt người!"
Giọng cô mỗi lúc một lạnh hơn:
"Con trai ông cờ bạc, con gái ông buôn người, hai người già các người lại ngang nhiên xông vào nhà dân, không coi pháp luật ra gì mà cướp người.
Bây giờ tôi sẽ báo cảnh sát.
Cứ chờ cả nhà các người ngồi tù đi!"