Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 1225

Cập nhật lúc: 2025-03-20 09:32:33
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông bác vui vẻ gật đầu:

"Thảo Hoa với bố mẹ nó đang ở ngoài đồng thu hoạch ngô đấy. Cậu ra đó tìm họ là được."

Vừa lúc ấy, cánh cổng nhà bố mẹ Thảo Hoa mở ra.

Người bước ra là Chu Linh Linh – em dâu của bà ta.

Nhìn thấy Tần Thành, cô ta thoáng giật mình, chưa kịp nói gì thì ông bác đã cười hô hố:

"Linh Linh, nhà cô có khách quý tới kìa. Mau đi mổ lấy hai cân thịt mà đãi người ta!"

Chu Linh Linh cười gượng gạo:

"Vâng, tất nhiên rồi."

Cô ta vội mở cổng, quay sang Tần Thành, giọng dè dặt:

"Anh rể, anh vào trong nhà ngồi đi. Chị cả với bố mẹ đang ngoài đồng, em sẽ đi gọi họ về."

Lần này, Tần Thành không để cảm xúc chi phối.

Trước khi đi, anh trai đã dặn kỹ: phải giữ bình tĩnh.

Ông ta lặng lẽ bước vào sân.

Chu Linh Linh trong lòng thấp thỏm lo lắng.

Tối qua, chuyện Bảo Châu tự tử đã được chị cả kể lại. Hiện giờ cô bé sống c.h.ế.t thế nào vẫn chưa rõ.

Chồng cô ta cũng vừa ra ngoài tìm hiểu tình hình, đến giờ vẫn chưa quay về.

Chu Linh Linh đưa Tần Thành vào nhà chính.

Căn nhà không chỉ lát nền mà còn xây dựng khang trang.

Ngay cả so với ngôi nhà của ông ta trên thành phố cũng không thua kém.

"Anh rể, anh ngồi đây. Em ra đồng gọi chị cả với bố mẹ về ngay."

Tần Thành xua tay, giọng lạnh nhạt:

"Không cần phiền phức như vậy.

Bảo Châu đã không sao. Tôi đến đây chỉ để nói rằng từ giờ, con bé sẽ sống với tôi.

Bà ấy không cần tìm đến con bé nữa, cũng đừng hòng ép nó kết hôn với bất kỳ ai.

Còn tiền sính lễ nhà các người nhận, bảo họ trả lại cho người ta đi.

Nhớ kỹ, đừng bao giờ nghĩ đến chuyện làm hại Bảo Châu nữa.

Tôi đến đây chỉ để nói như vậy.

Bà ấy không có nhà thì tôi cũng chẳng muốn gặp. Cô chỉ cần nhắn lại là được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1225.html.]

Nói xong, ông ta quay người rời đi.

"Anh rể! Anh rể..."

Chu Linh Linh gọi với theo, nhưng Tần Thành không hề quay đầu lại.

Bóng dáng ông ta khuất dần ở đầu làng.

Chu Linh Linh đứng lặng một lúc rồi vội vã đóng cổng, hối hả chạy ra đồng tìm bố mẹ chồng và chị cả.

Ngoài đồng, cả gia đình đang mồ hôi nhễ nhại thu hoạch ngô.

"Chị cả! Chị cả!"

Nghe tiếng gọi, bọn họ cùng ngẩng đầu lên.

Thấy Chu Linh Linh hớt hải chạy tới, sắc mặt hoảng hốt như bị chó rượt, Thảo Hoa thót tim.

Linh cảm có chuyện chẳng lành, tim bà ta bắt đầu đập loạn nhịp.

Trong đầu Thảo Hoa lúc này chỉ có một suy nghĩ:

"Chắc chắn Bảo Châu đã xảy ra chuyện không may."

Nếu Bảo Châu thực sự không qua khỏi, bà ta không biết phải ăn nói thế nào với ông chủ thầu.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Hơn nữa, Tần Thành chắc chắn cũng sẽ không bỏ qua chuyện này.

Em trai đã dùng hết số tiền sính lễ của Bảo Châu để trả nợ cờ bạc, giờ nếu phải trả lại thì lấy đâu ra?

Bố mẹ Thảo Hoa cũng nhận ra tình hình nghiêm trọng, sắc mặt tràn đầy lo âu. Những điều bà ta đang nghĩ, họ cũng đang nghĩ đến.

Bỏ vội lưỡi hái xuống, cả ba cùng chạy tới chỗ Chu Linh Linh.

"Bảo Châu... chẳng lẽ không cứu được nó sao?" – mẹ Thảo Hoa run rẩy hỏi.

"Nếu nó thực sự không qua khỏi, mọi chuyện sẽ rắc rối lắm đấy." – bố bà ta cũng thấp giọng, lo lắng không yên.

Chu Linh Linh thở hổn hển, chống tay vào hông để lấy hơi. Đoạn đường ba dặm chạy gấp khiến cô ta gần như kiệt sức.

"Tiểu Lôi về rồi à?" – Thảo Hoa gấp gáp hỏi.

Chu Linh Linh lắc đầu, chưa nói được gì.

Thấy vậy, Thảo Hoa và bố mẹ mới thở phào nhẹ nhõm.

"Thế sao em lại chạy hớt hải thế?" – bà ta cau mày hỏi dồn.

"Anh rể... anh rể Tần Thành đến đây."

Nghe đến cái tên đó, thần kinh của Thảo Hoa căng lên như dây đàn.

Chắc chắn ông ta đến vì Bảo Châu! Ý nghĩ ấy khiến bà ta lạnh toát sống lưng.

"Ông ấy... nói gì? Có phải Bảo Châu... không qua khỏi không?"

"Bảo Châu không sao."

Loading...