Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 1217

Cập nhật lúc: 2025-03-19 23:31:24
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảo Châu nằm bất động trên giường, cơ thể lạnh lẽo và cứng đờ.

Tần Thành nhìn con gái, không kìm được tiếng khóc. Lòng ông tràn đầy hối hận, dù có ly hôn cũng không nên để Bảo Châu lại cho người đàn bà như Thảo Hoa. Nhưng giờ đây, hối hận có ích gì nữa? Con bé đang nằm đó, không còn nhúc nhích.

Tần Trung cũng đỏ hoe mắt, dù thời gian ông tiếp xúc với Bảo Châu không nhiều, cô bé vẫn là cháu ruột của ông. Dòng m.á.u trong huyết quản khiến ông cảm nhận được nỗi đau xót đến tận tim gan.

Duy chỉ có Tần Chiêu Chiêu không khóc. Cô nhìn chằm chằm vào Bảo Châu, ánh mắt quan sát thật kỹ.

Ngón tay con bé... vẫn còn động đậy.

Cô tiến lại gần hơn, nhận ra sắc mặt Bảo Châu không đến mức tái nhợt như người đã chết.

"Đừng khóc nữa!" Tần Chiêu Chiêu cất giọng dứt khoát, nhanh chóng kiểm tra tình trạng của Bảo Châu.

Cô chạm vào mặt và cổ con bé, rồi khẽ lật mí mắt quan sát đồng tử.

Cơ thể vẫn còn ấm, động mạch cổ vẫn đập dù rất yếu. Đồng tử cũng chưa giãn.

"Bảo Châu chưa chết!"

Lời nói của cô như một tia sáng giữa đêm tối.

Tần Thành và Tần Trung đều sững người, nhìn nhau đầy kinh ngạc.

"Thật sao?"

Họ vội vàng tiến đến, nhìn kỹ lại Bảo Châu.

Tần Chiêu Chiêu không vội đáp. Cô cẩn thận bắt mạch, nhưng sắc mặt dần dần trở nên trầm ngâm.

"Chiêu Chiêu, con bé thế nào rồi? Nó vẫn còn sống, đúng không?" Tần Thành lo lắng đến mức tay run rẩy.

Tần Chiêu Chiêu không trả lời ngay. Cô nhận thấy điều gì đó bất thường. Nếu chỉ bị treo cổ nhưng chưa chết, lẽ ra Bảo Châu phải sớm tỉnh lại, dấu hiệu sinh tồn cũng sẽ dần ổn định. Nhưng đằng này, con bé vẫn hôn mê sâu, nhịp tim lẫn hơi thở đều yếu ớt bất thường.

Không lẽ... trúng độc?

Nhưng nếu trúng độc, lẽ ra phải có triệu chứng nôn mửa, xuất huyết hoặc tím tái... Đằng này lại không hề có dấu hiệu nào rõ ràng.

Tình trạng này quá kỳ lạ.

Tần Chiêu Chiêu ngẩng đầu, trầm giọng hỏi: "Chú hai, trước khi xảy ra chuyện, chú có biết Bảo Châu đã ăn gì không?"

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Tần Thành sững người, rồi lắc đầu: "Chú không biết. Khoảng một tiếng trước, con bé đến xưởng tìm chú, bảo lâu rồi chưa gặp nên muốn ghé thăm. Chú đoán chắc nó lại cãi nhau với mẹ, nhưng nó bảo không phải, chỉ là nhớ chú nên muốn tâm sự.

Con bé còn dặn chú giữ gìn sức khỏe, bảo chú với anh cả nên gần gũi hơn, đừng làm việc quá sức.

Lúc đó chú đang bận, chỉ nói chuyện được một lát rồi bảo nó về trước. Chú còn hẹn tan ca sẽ qua đón nó với Tiểu Bảo về nhà ông bà nội ăn cơm.

Nhưng sau khi nó đi, chú cứ thấy bất an.

Bảo Châu xưa nay đâu có thân thiết với chú hay mẹ nó? Nó cũng không phải đứa hay nói mấy câu tình cảm như vậy...

Cứ như thể... đang nói lời từ biệt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1217.html.]

Tần Thành dừng lại, nắm chặt tay, giọng khàn hẳn đi:

"Chú không yên tâm, trước khi tan ca liền chạy về nhà tìm con bé.

Chú gọi mấy lần nhưng nó không trả lời.

Mẹ nó từ trong nhà đi ra, không những nói không biết, còn cản chú vào trong.

Chú xông vào, thấy cửa phòng Bảo Châu đóng chặt.

Khi phá cửa vào... nó đã treo cổ rồi."

Bầu không khí trong phòng nặng nề đến ngột ngạt.

Tần Chiêu Chiêu im lặng một thoáng, rồi kiên quyết nói:

"Hỏi thím hai xem con bé đã ăn gì."

Tần Thành như sực tỉnh, lập tức lao ra ngoài tìm Thảo Hoa.

"Chiều nay Bảo Châu đã ăn gì?"

Thảo Hoa giật mình, theo bản năng lùi lại, ánh mắt hoảng hốt.

"Tôi không biết! Nó về nhà rồi đi thẳng vào phòng. Tôi có nói chuyện nhưng nó chẳng thèm trả lời. Tôi thật sự không biết nó đã ăn gì cả!

Mà ông hỏi chuyện đó làm gì?"

"Bảo Châu chưa chết!" Tần Thành gầm lên, "Con bé chỉ đang hôn mê. Có thể do ăn phải thứ gì đó! Bây giờ phải biết nó đã ăn gì, Chiêu Chiêu mới cứu được!"

Mặt Thảo Hoa tái mét, lắp bắp:

"Ông nói gì? Nó... nó chưa c.h.ế.t sao?"

Dứt lời, bà ta lập tức chạy vào trong phòng.

Tần Chiêu Chiêu ngồi bên giường, dùng ngón tay ấn mạnh vào huyệt nhân trung của Bảo Châu, cố gắng kích thích con bé tỉnh lại.

Thảo Hoa lao đến, vừa khóc vừa lay mạnh con gái:

"Bảo Châu! Con mau tỉnh lại đi! Con không thể bỏ mẹ mà đi như thế được!

Lỡ con c.h.ế.t rồi, mẹ phải làm sao đây?

Sau này mẹ không còn ai để nương tựa nữa...

Bảo Châu ơi, con mau tỉnh lại đi!"

Tiếng khóc của bà ta vang vọng khắp căn phòng.

Tiếng khóc than thảm thiết của Thảo Hoa vang vọng khắp hành lang bệnh viện, khiến Tần Chiêu Chiêu không nhịn được mà cau mày. Người phụ nữ này, con gái suýt chết, bà ta chẳng lo lắng hay hối hận, chỉ toàn nghĩ cho bản thân, khóc lóc kể lể như thể mình là nạn nhân đáng thương nhất.

"Đủ rồi!" Tần Chiêu Chiêu cắt ngang, giọng nói lạnh băng đầy khó chịu.

Loading...