Thanh Thanh nghe thấy tiếng động, lập tức nhảy xuống ghế chạy ra, đôi mắt sáng rực:
"Chú, thím! Mau vào ăn bánh nếp đi, bánh bà nội làm ngon lắm!"
Lục Trầm bật cười, cúi xuống bế Thanh Thanh lên, cùng cô bé đi vào trong bếp.
Tần Chiêu Chiêu nhìn đĩa bánh nếp vàng ươm trên bàn, tò mò hỏi: "Sao lại nghĩ đến chuyện làm bánh nếp vậy? Ăn cơm trưa chưa no à?"
Vương Tuệ Lan bật cười: "Em để Thanh Thanh ở đây chơi với bà nội. Bà hỏi con bé muốn ăn gì, nó liền nói muốn ăn bánh nếp chiên. Thế là bà làm luôn cho nó ăn."
Tần Chiêu Chiêu khẽ nhíu mày: "Trong nhà có bột nếp à?"
Bà cụ cười hiền từ, liếc mắt sang Vương Tuệ Lan: "Tuệ Lan mang đến đấy."
Vương Tuệ Lan gật đầu: "Mẹ em bảo anh trai mang đến cho em. Nhà em có bột nếp mà chẳng ai ăn, để lâu cũng phí. Thế nên em mang sang đây cho bà nội dùng."
Thanh Thanh vừa nhai bánh vừa bập bẹ: "Mẹ nói, bánh nếp phải dùng bột nếp làm mới ngon. Thế nên bà nội hỏi con muốn ăn gì, con nói bánh nếp!"
Lời nói ngọng nghịu của cô bé khiến cả nhà bật cười.
Lục Trầm cưng chiều xoa đầu Thanh Thanh, nhẹ giọng nói: "Xuống đi nào, đừng để chú bế mãi. Mau lấy bánh nếp cho chú nếm thử xem nào."
Tần Chiêu Chiêu cười khẽ: "Em ăn no rồi."
"Đây là đồ ăn vặt thôi, ăn hai cái cũng không sao đâu."
Vương Tuệ Lan nhanh chóng lấy hai chiếc bánh, một cái đưa cho Tần Chiêu Chiêu, một cái đưa cho Lục Trầm.
Bánh nếp chiên có màu vàng óng, bề mặt giòn rụm, cắn một miếng liền cảm nhận được mùi thơm lan tỏa. Bên trong có trộn bột ngô nên kết cấu hơi khác so với bánh nếp thông thường. Khi nhai, không quá mềm mại mà có độ cứng nhẹ, dẻo dai nhưng không bở, vị bùi bùi của ngô hòa quyện với hương thơm của nếp, tạo nên một hương vị đặc biệt.
Tần Chiêu Chiêu ăn xong một cái, mắt sáng rực, giơ ngón tay cái lên: "Ngon, thật sự rất ngon!"
Lục Trầm cũng gật đầu: "Không tệ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1204.html.]
Bà cụ Tần thấy hai vợ chồng đều khen, trong lòng vui không kể xiết, cười hiền từ: "Biết các con thích ăn, bà làm nhiều lắm. Lát nữa mang về cho mọi người ăn thử."
Tần Chiêu Chiêu không khách sáo, tranh thủ ăn thêm hai cái nữa, không quên lấy thêm cho Lục Trầm.
Lúc này, cô chợt nhớ ra, liền hỏi: "Bà ơi, chú hai sao rồi ạ?"
Bà cụ thở dài: "Nó không đến đây, bà cũng không rõ tình hình bên đó nữa. Nhưng bà nghĩ thông suốt rồi, chuyện ly hôn hay không là do nó tự quyết, bà không muốn xen vào nữa."
Tần Chiêu Chiêu không có thiện cảm với gia đình chú hai, kể cả con trai của ông ấy – Tiểu Bảo. Nhưng cô lại lo lắng cho Bảo Châu.
Con bé đã mười sáu tuổi, sắp trưởng thành, nhưng chắc chắn những lời khó nghe của thím hai sẽ ảnh hưởng rất lớn đến nó. Có thể vì chuyện hôm qua mà thím hai không thèm nhìn mặt con bé. Nếu chú thím hai làm lành, người chịu khổ nhất chắc chắn là Bảo Châu.
Tần Chiêu Chiêu nghĩ vậy nhưng không nói ra. Cô liếc nhìn đồng hồ, đã đến giờ đi làm, bèn nói vài câu rồi đứng dậy cáo từ.
Bà cụ Tần vội lấy túi bánh nếp đưa cho cô: "Cầm lấy đi, ăn lúc nào cũng được."
Tần Chiêu Chiêu vui vẻ nhận lấy rồi cùng Lục Trầm rời đi. Cô không về nhà mà trực tiếp đến bệnh viện quân khu. Lục Trầm lái xe đưa cô đến đó.
Anh chưa từng đến bệnh viện quân khu, lần này muốn xem thử môi trường làm việc của vợ mình.
Mới một giờ rưỡi, còn chưa đến giờ làm việc, nhưng bệnh viện đã đông nghịt người. Hàng ghế chờ chật kín bệnh nhân, người đi lại tấp nập, cảnh tượng còn náo nhiệt hơn cả trung tâm thương mại.
Lục Trầm ngạc nhiên: "Sao mà đông thế này?"
Tần Chiêu Chiêu nhìn anh, giải thích: "Hầu hết những người đến đây đều là bệnh nhân từ các vùng nhỏ, nơi họ ở không chữa được bệnh nên mới tìm đến đây. Anh nghe kỹ đi, có phải có rất nhiều người nói giọng địa phương không?"
Lục Trầm im lặng lắng nghe, phát hiện đúng là như vậy, không khỏi gật đầu.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Hai người chậm rãi đi sâu vào bên trong bệnh viện. Khoa Đông y nằm khuất phía sau tòa nhà Tây y, phải đi qua một đoạn hành lang dài mới đến nơi.
Càng đi vào, không gian càng yên tĩnh, đến khi đặt chân đến khu Đông y, cảnh tượng trước mắt khiến Lục Trầm sững sờ.