Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 1192

Cập nhật lúc: 2025-03-19 10:27:07
Lượt xem: 85

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Chiêu Chiêu thấy cô bé thực sự đã thông suốt, trong lòng cũng nhẹ nhõm theo.

"Sau này chị em mình phải thường xuyên qua lại. Em là em gái của chị, có chuyện gì cần giúp đỡ, cứ đến tìm chị."

Bảo Châu xúc động đến không nói nên lời, cuối cùng không nhịn được, lao vào ôm chặt lấy chị họ, nức nở:

"Chị Chiêu Chiêu, cảm ơn chị…"

Tần Trung và ông nội họ Tần nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng vô cùng vui mừng.

Bọn họ đều là con cháu nhà họ Tần, nếu có thể hòa thuận chung sống, chăm sóc lẫn nhau, thì đó chính là điều đáng quý nhất.

Ở một bên, Thảo Hoa nhìn tất cả, gương mặt khó chịu cực độ.

Bà ta biết, cho dù bây giờ có ngồi bệt xuống đất ăn vạ cũng sẽ chẳng ai đến kéo mình dậy nữa.

Gió lạnh thấu xương, mặt đất cứng như băng, bà ta ngồi càng lâu chỉ càng thấy rét buốt.

Không muốn tiếp tục làm trò cười trước mặt mọi người, bà ta đứng dậy, phủi quần áo.

Dù trong lòng không cam tâm, nhưng cũng không dám bùng nổ như trước nữa.

Bởi vì bà ta biết… Tần Thành sẽ không chiều chuộng mình nữa.

Tất cả mọi người đều nhìn thấy hành động của bà ta, nhưng chẳng ai thèm để ý đến.

Tần Thành thở dài, nhìn về phía ông cụ:

"Bố… tiền trong sổ tiết kiệm không còn nữa. Trên người con giờ cũng chẳng có tiền mặt, con sẽ ra ngân hàng rút một trăm tệ đưa cho bố mẹ. Con nghĩ thông rồi, bố mẹ ra ngoài sống sẽ thoải mái hơn.

Những năm qua, bố mẹ vẫn luôn giúp vợ chồng con chăm con, mẹ thì làm việc nhà không ngơi tay. Con biết bố mẹ đã rất vất vả. Đều tại con vô dụng…"

Ông cụ lắc đầu, vỗ vỗ vai con trai:

"Đừng nói gì nữa. Con có thể hiểu được cách làm của bố mẹ là được rồi. Không còn sớm nữa, bố đi lấy quần áo. Những thứ khác sẽ không mang theo, Chiêu Chiêu đã chuẩn bị đầy đủ cả rồi."

"Để con giúp ông."

Bảo Châu nhanh chóng đi theo ông nội vào phòng phụ.

Ngoài sân, chỉ còn lại vợ chồng Tần Thành, bố mẹ Tần Chiêu Chiêu, và một Tiểu Bảo đang im lặng ngồi một góc.

Vẻ mặt Thảo Hoa đầy bất mãn, nhưng lại không cãi lại câu nào.

Điều đó chứng tỏ bà ta không có lập trường.

Tần Thành đồng ý ly hôn làm bà ta hoảng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1192.html.]

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Tần Trung vốn không ưa gì người em dâu này, nhưng ông cũng không thực sự mong hai người ly hôn.

Đến độ tuổi này, lại có con cái trong nhà, nếu có thể sống cùng nhau thì cứ sống cùng nhau.

Dù không muốn giao tiếp với Thảo Hoa, Tần Trung vẫn cảm thấy cần nói vài lời. Ông không trực tiếp nhìn bà ta, mà quay sang Tần Thành:

"Thực ra, dù chú và vợ không đưa sổ tiết kiệm ra, bố chỉ cần đến đơn vị cũ xin giấy chứng nhận, sau đó đến ngân hàng báo mất, họ sẽ cấp lại sổ mới.

Sổ cũ lập tức bị vô hiệu hóa. Bố không làm vậy vì không muốn làm khó nhà chú. Vợ chồng cãi nhau thôi mà, có đáng gì đâu."

Tần Thành nghe xong, gật đầu, giọng có chút áy náy:

"Em biết rồi. Để anh và bố mẹ phải thất vọng."

Tần Trung chỉ lắc đầu, không nói gì thêm.

Thảo Hoa đứng bên cạnh, nghe vậy thì giật nảy mình.

Hóa ra còn có cách đó! Vậy mà trước giờ bà ta cứ nghĩ chỉ cần giữ chặt sổ tiết kiệm là coi như nắm đằng chuôi, không ai có thể lấy lại.

Giờ ngẫm lại, bà ta càng tức. Rõ ràng có thể dễ dàng làm lại sổ mới, vậy mà còn hù dọa bà ta nào là sẽ kiện lên tòa án, nào là sẽ làm lớn chuyện.

Nghĩ đến đây, bà ta không nhịn được, cười lạnh một tiếng:

"Tần Thành, ông đúng là đồ ngốc. Bị người ta bán rồi còn đếm tiền giúp họ! Biết rõ có thể làm lại sổ tiết kiệm mà vẫn gào lên đòi kiện chúng ta. Hôm nay họ đến đây chẳng qua chỉ để đùa giỡn với nhà mình thôi!"

Lời này vừa thốt ra, ánh mắt Tần Thành lập tức lạnh đi.

"Bà câm miệng." Giọng ông ta trầm xuống, mang theo uy nghiêm chưa từng có. "Từ hôm nay trở đi, gia đình này do tôi làm chủ.

Tất cả tài sản trong nhà giao lại cho tôi quản lý. Bà mang sổ tiết kiệm ra đây, tôi sẽ đến ngân hàng rút tiền."

Lời tuyên bố này như một nhát d.a.o c.h.é.m thẳng vào lòng Thảo Hoa.

Từ khi kết hôn đến giờ, bà ta luôn là người nắm quyền trong nhà. Tiền bạc, chi tiêu lớn nhỏ đều do bà ta quyết định.

Tần Thành muốn tiêu một đồng cũng phải xin phép.

Lâu nay, bà ta có thể tự do sử dụng tiền, thậm chí mỗi tháng đều bí mật gửi cho em trai ít nhất mười đồng. Nhà em trai đông con, cha mẹ lại sống ở quê, trông vào vài sào ruộng thì làm sao đủ sống?

Có lúc cần gấp, bà ta phải đưa nhiều hơn.

Chuyện này, Tần Thành hoàn toàn không hay biết.

Ông ta chỉ biết mỗi tháng lĩnh lương đều nộp hết cho vợ, trên người không giữ lại xu nào.

Còn khoản tiền lương hưu bốn mươi đồng của bố chồng, hai mươi đồng chi tiêu, hai mươi đồng còn lại bà ta đều gửi vào sổ tiết kiệm.

Bà ta nghĩ đơn giản, cứ tích cóp như vậy, sau này có tiền cho con trai đi học, lấy vợ.

Loading...