Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 1191

Cập nhật lúc: 2025-03-19 10:22:54
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông ta quay sang nhìn cháu gái, trong lòng có chút ngại ngùng.

"Chiêu Chiêu, chú hai cảm ơn con."

Tần Chiêu Chiêu mỉm cười, giọng thản nhiên:

"Ông bà nội của con, con có thể giúp thì nên giúp."

Thảo Hoa ngồi bệt dưới đất, nghe cuộc đối thoại mà trong lòng vừa ghen tị vừa hối hận.

Trước đây bà ta cứ nghĩ Tần Chiêu Chiêu chỉ là một đứa ăn chơi lêu lổng, kết hôn rồi còn chọc tức mẹ chồng đến nhập viện.

Vậy mà bây giờ, cô ta không chỉ sắp xếp nơi ở cho bố mẹ chồng, còn lo công việc cho bố chồng.

Thì ra sau khi vào quân đội một chuyến, cô ta đã thực sự thay đổi.

Thảo Hoa nhìn Chiêu Chiêu , trong lòng chấn động.

Chỉ trong một buổi tối, đứa trẻ mà bà ta vẫn luôn xem thường bỗng chốc trở nên chín chắn, đĩnh đạc. Không chỉ hiểu lễ nghĩa, mà còn nói năng đâu ra đấy, cứ như đã tích lũy đầy bụng kiến thức từ lúc nào.

Chẳng lẽ… cô bé không còn là Chiêu Chiêu trước đây?

Nhưng gương mặt kia rõ ràng là cháu gái bà ta, quen thuộc đến mức không thể quen hơn.

Thảo Hoa đột nhiên hối hận. Nếu sớm biết con bé có bản lĩnh như vậy, bà ta đã không bạc đãi nó. Không chừng còn nịnh bợ, dựa vào nó mà có thể có cuộc sống tốt đẹp hơn. Giờ thì hay rồi, đến cả con gái cũng quay lưng với bà ta.

Đồng thời, bà ta không khỏi ghen tị với Lý Lệ Hoa và anh chồng. Hai người đó không có con trai, vậy mà cuộc sống lại thoải mái hơn cả người có con trai.

Tần Chiêu Chiêu đứng bên cạnh, ánh mắt rơi xuống khuôn mặt sưng vù của Bảo Châu.

Trước đây, cô luôn cho rằng Bảo Châu sống rất tốt. Bởi vì nguyên chủ vốn không ưa gia đình chú hai, nên chưa từng quan tâm đến họ. Vì vậy, cô cũng chưa từng tìm hiểu về cô bé này.

Cứ nghĩ cô bé không thiếu ăn thiếu mặc, không ngờ lại bị chính mẹ ruột trọng nam khinh nữ đối xử tệ bạc đến vậy.

Một đứa trẻ lớn lên trong hoàn cảnh như thế, vậy mà vẫn giữ được tâm hồn lương thiện, hiểu lễ nghĩa, không oán hận cuộc đời.

Một cô bé thật đáng quý.

Tần Chiêu Chiêu không có cảm tình gì với Thảo Hoa, nhưng cô lại thực sự thích cô em họ này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1191.html.]

Nhìn ánh mắt vẫn còn vương nước mắt của Bảo Châu, cô nhẹ nhàng nắm lấy tay cô bé, dịu dàng nói:

"Em gái, em là cô gái dũng cảm nhất mà chị từng gặp."

Bảo Châu sững người, đôi mắt mở to nhìn chị họ.

"Người ta chỉ có một lần được sống trên đời, trước tiên phải sống vì chính mình đã."

Giọng Tần Chiêu Chiêu rất ôn hòa, nhưng từng câu từng chữ lại như đánh vào tận sâu trong lòng Bảo Châu.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

"Bản thân sống tốt rồi mới có thể giúp đỡ những người xung quanh một cách thích hợp. Không thể nào ngay cả bản thân còn chưa đủ ăn, lại phải bán cả nồi niêu xoong chảo để chăm sóc người khác."

Bảo Châu mấp máy môi, nhưng không nói nên lời.

"Hiếu thuận là đúng, nhưng nếu hiếu thuận đến mức ngu ngốc, thì đó chính là tự làm khổ mình. Em có thể quan tâm, có thể yêu thương em trai, nhưng cuộc đời em không phải chỉ để sống vì nó. Em cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc cho chính mình. Con người phải biết lo cho mình trước, sau đó mới có khả năng lo cho người khác. Có như vậy, cuộc sống mới có ý nghĩa."

Tần Chiêu Chiêu nhìn cô bé, ánh mắt kiên định:

"Bảo Châu, em có hiểu ý chị không?"

Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô bé.

Hiểu chứ. Sao có thể không hiểu được?

Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai nói với cô bé những điều này.

Cô bé luôn tin rằng, sự tồn tại của mình chỉ có một mục đích duy nhất—để Tiểu Bảo có cuộc sống tốt hơn.

Nhưng giờ đây, lời nói của Tần Chiêu Chiêu và ông nội như kéo cô bé ra khỏi cái lồng giam vô hình đó.

Hóa ra… cô bé không phải vật phụ thuộc của em trai.

Cô bé cũng có quyền lựa chọn. Có thể sống cuộc đời của riêng mình.

Em trai là trách nhiệm của bố mẹ, không phải của cô bé.

Giống như một ngọn núi nặng trĩu đè trên lưng bỗng chốc tan biến, trong lòng Bảo Châu dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có.

Cô bé gạt nước mắt, nhìn chị họ, giọng nói run rẩy nhưng tràn đầy quyết tâm:

"Chị Chiêu Chiêu, em hiểu rồi."

Loading...