Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 1179

Cập nhật lúc: 2025-03-19 10:07:32
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Thành thoáng tái mặt, không biết trả lời thế nào.

Lúc bàn bạc với Thảo Hoa, hai người đã thống nhất rằng cần đưa bố mẹ về nhà, bởi lẽ họ không thể thiếu tiền lương hưu.

Vừa rồi ông ta đồng ý trả lại sổ tiết kiệm chỉ để xoa dịu tình hình, khiến bố mẹ bớt ác cảm mà chịu quay về.

Nhưng giờ, anh cả lại nói không được đụng vào tiền lương hưu nữa, thậm chí còn phải bỏ tiền túi ra nuôi bố mẹ…

Tần Thành siết chặt tay, trong lòng rối như tơ vò.

Tần Thành đứng đó, không dám nhận lời. Anh ta biết rõ, anh cả chắc chắn còn chưa tung hết chiêu bài. Lúc này, nếu trả lời bừa, e rằng sẽ rơi vào bẫy.

Nhất thời, anh ta chẳng biết phải phản ứng thế nào.

"Trả lời đi." Tần Trung lạnh giọng, ánh mắt sắc bén như nhìn thấu ruột gan đối phương.

Tần Thành cảm giác bản thân như bị lột sạch quần áo, trần trụi trước mặt anh cả. Cảm giác này khiến anh ta tức giận đến mức lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

"Anh cả, chẳng lẽ anh cũng nhắm vào tiền lương hưu của bố?" Tần Thành cười lạnh, ánh mắt đầy vẻ châm chọc.

Tần Trung lắc đầu, giọng điệu kiên định: "Anh không quan tâm đến tiền lương hưu của bố. Anh chỉ muốn biết, chú muốn đón bố mẹ về vì thật lòng muốn chăm sóc họ, hay vì khoản tiền đó?"

"Anh không phải đang giúp tôi và bố mẹ hòa giải, mà là đang cố tình kích động để mọi người trở mặt thành thù!" Tần Thành lớn tiếng phản bác.

"Chú không trả lời thẳng câu hỏi của anh, còn tỏ ra tức giận xấu hổ. Thực ra, chú đã tự đưa ra câu trả lời rồi." Giọng Tần Trung bình tĩnh, nhưng mỗi chữ đều như d.a.o cứa vào lòng tự trọng của đối phương.

Ông cụ Tần nắm chặt tay, tức giận đến run người. Cuối cùng, ông vơ lấy bình giữ nhiệt của Tần Thành, ném mạnh ra ngoài.

"Đừng có giả vờ giả vịt nữa! Mau cầm đồ của anh đi, chúng tôi không ăn nổi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1179.html.]

Nếu không kịp né, có lẽ Tần Thành đã bị ném thẳng vào người.

Nhìn bố giận dữ, anh ta cũng không nhịn được nữa.

"Các người muốn bức tôi đến c.h.ế.t sao? Hay phải đợi vợ con tôi tan cửa nát nhà rồi mới vừa lòng?"

Nghe đến đây, ngay cả người bình tĩnh như Tần Trung cũng muốn tiến lên đánh cho anh ta một trận.

Bà cụ Tần thất vọng phẩy tay: "Nếu vì không có tiền lương hưu mà vợ con anh ly tán, thì cái nhà đó anh cũng chẳng cần lưu luyến làm gì. Ngày mai, anh phải đưa sổ tiết kiệm cho tôi. Còn một trăm đồng bố anh đã đưa trước đó, cũng phải trả đủ. Nếu không, tôi kiện thật, không đùa đâu."

Sắc mặt Tần Thành tái xanh, rồi đỏ bừng, trông vô cùng khó coi. Đến nước này, anh ta đã chẳng còn đường xoay sở.

"Chú về đi." Tần Trung thở dài.

Tần Thành cúi đầu nhặt bình giữ nhiệt, không nói lời nào, quay lưng bỏ đi.

Ông cụ Tần nghiến răng nghiến lợi: "Đứa con bất hiếu!"

Tần Trung nhẹ giọng: "Bố, đừng tức giận nữa, tức hại người thôi. Lệ Hoa hầm canh cá quả cho bố mẹ, ăn một chút đi, nguội sẽ không ngon."

"Tôi chẳng có tâm trạng ăn uống gì hết!" Ông cụ gằn giọng, nhưng trong mắt vẫn có chút d.a.o động.

Bà cụ Tần thở dài: "Đừng giận nữa, cơm nước cũng đừng lãng phí. Nhìn xem, trên sàn toàn đồ ăn."

Tần Trung đặt đôi đũa vào tay mẹ: "Bố mẹ ăn đi, con ra ngoài lấy cây lau nhà."

Bà cụ nhận lấy, nhìn chồng: "Ăn đi, Lệ Hoa nấu ăn ngon thế này."

Ông cụ Tần miễn cưỡng cầm đũa: "Tức giận với nó chẳng đáng. Ăn thôi."

Tần Trung mỉm cười: "Nhà đã dọn xong, toàn đồ mới mua. Chiêu Chiêu và Lục Trầm lo liệu hết. Giường, ghế sofa, bàn ghế, đồ dùng sinh hoạt đều đủ cả. Xuất viện là có thể vào ở ngay.

Loading...