Bà quay đầu nhìn Tần Thành và vợ ông ta, ánh mắt không còn chút lưu luyến nào.
"Các người nghe rõ rồi đấy. Tần Thành, nếu anh còn chút hiếu thảo, thì hãy trả lại sổ tiết kiệm tiền lương hưu của bố anh đi. Hãy trả tự do lại cho chúng tôi."
Một câu nói khiến cả phòng bệnh như chìm vào tĩnh lặng.
Không chỉ Tần Thành, mà ngay cả Tần Chiêu Chiêu cùng những người đứng hóng chuyện cũng không ngờ, lần này ông bà cụ lại quyết liệt đến vậy.
Không đợi ai lên tiếng, Thảo Hoa đã cắn răng, nghiến giọng:
"Không thể nào! Hai người đã tặng vòng tay cho cháu chắt rồi, vậy thì tiền lương hưu đương nhiên phải đưa cho cháu trai! Hai người còn muốn lấy lại sổ tiết kiệm? Mơ đi!"
Bà cụ Tần nhìn bộ dạng ăn vạ của bà ta, chỉ nhàn nhạt đáp:
"Chúng tôi không cần gia đình các người trả lại hết sổ tiết kiệm. Chỉ cần để lại một trăm đồng, đủ để thuê nhà, đủ sống một tháng là được."
Thảo Hoa thoáng sững người.
Một trăm đồng?
Chỉ có vậy sao?
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Tiền lương hưu của ông cụ một tháng chỉ có bốn mươi đồng, nhưng hơn chục năm qua, số tiền đó đều bị vợ chồng bà ta nắm giữ. Chi tiêu trong nhà, đều dựa vào khoản tiền đó.
Sổ tiết kiệm của hai ông bà thì đã bị bà ta thao túng từ lâu. Những khoản tiền dư ra, bà ta đều gửi vào sổ tiết kiệm riêng, vốn chẳng để lại đồng nào trong tài khoản của ông cụ.
Nói cách khác, giờ có muốn lấy ra, cũng không được.
Bà cụ Tần đưa ra con số "một trăm đồng" chẳng qua là để nói trắng mọi chuyện ra mà thôi.
Sắc mặt Thảo Hoa u ám, bà ta quay sang chồng mình:
"Ông cũng nghĩ vậy sao?"
Tần Thành cắn chặt răng, sắc mặt khó xử đến cực điểm.
Dù có tham lam đến đâu, ông ta cũng biết chiếm đoạt tiền dưỡng già của bố mẹ mình là chuyện vô đạo đức.
Huống hồ gì, lúc này đây, gia đình anh cả cũng đang có mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1172.html.]
Ngoài cửa phòng bệnh, vô số ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào.
Nói thẳng ra là không đưa, ông ta cũng không xuống nước nổi.
Nhưng bảo ông ta lấy tiền lương hưu ra thì Thảo Hoa chắc chắn không đồng ý.
Thực ra, ngay cả bản thân ông ta cũng không muốn.
Ông ta hiểu quá rõ, khoản tiền đó quan trọng thế nào với gia đình mình.
Một khi bố cắt đứt tiền dưỡng già, mẹ cũng sẽ không giúp ông ta trông con nữa.
Từ khi kết hôn đến nay, Thảo Hoa chưa từng làm việc nhà. Hơn mười năm nay, mọi việc trong gia đình đều do bố mẹ ông ta gánh vác.
Nếu bây giờ bố mẹ rời đi, có thể tưởng tượng được cuộc sống sau này của ông ta sẽ thảm đến mức nào.
Tần Thành cắn chặt răng, nhất thời không nói nổi một câu.
Chính bộ dạng tiến thoái lưỡng nan của con trai khiến bà cụ Tần bất lực bật cười.
Cười đến cay đắng.
Đúng vậy, đến tận lúc này, bà còn có thể trông chờ gì vào đứa con trai này nữa sao?
Tần Thành thấy mẹ mình cười, trong lòng hoảng loạn đến mức mặt đỏ bừng như thể vừa uống nửa cân rượu mạnh.
Ông ta ho khan một tiếng, cố lấy lại khí thế:
"Mẹ, mẹ thực sự không thể cho chúng con một cơ hội sao? Giết người còn có thể tha thứ, con sẽ để Thảo Hoa xin lỗi mẹ!
Xin mẹ tha thứ cho chúng con! Gia đình chúng con không thể thiếu bố mẹ được! Chúng ta có thể trở lại như trước đây, có được không?"
Bà cụ Tần nhìn con trai mình, ánh mắt tràn đầy mệt mỏi.
"Con trai à, con thương xót bố mẹ đi." Bà chậm rãi nói, giọng điệu gần như là van nài.
"Mẹ với bố con già rồi, chỉ muốn sống những ngày tháng yên bình. Con thành toàn cho bọn mẹ đi, được không?
Đã ầm ĩ đến mức này rồi, chúng ta không thể sống chung với nhau nữa.
Bố mẹ chẳng cần gì trong nhà cả, chỉ cần trong sổ tiết kiệm có một trăm đồng.