Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 1162

Cập nhật lúc: 2025-03-18 21:17:55
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ chồng nhìn Dương Cúc, giọng điềm tĩnh hơn trước:

“Dương Cúc, thật ra bố mẹ không có ý định lấy nhà hay tiền trợ cấp của con. Chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến anh chị cả, tất cả những gì bố mẹ làm đều vì cháu nội mà thôi.

Con đừng trách bố mẹ, cũng đừng trách anh cả hay chị dâu. Dù sao thì chúng ta vẫn là một gia đình.”

Cả Tần Chiêu Chiêu và Lục Trầm đều bất ngờ khi bà ta đột nhiên thông suốt như vậy.

Ngay cả Dương Cúc cũng ngạc nhiên, không đoán được mẹ chồng còn định nói gì tiếp theo.

Cô bình tĩnh đáp: “Con không trách ai cả. Con hiểu được suy nghĩ của bố mẹ.”

Mẹ chồng gật đầu, ánh mắt dần dịu lại:

“Ừ, con hiểu như vậy, mẹ rất vui vì không chọn nhầm con dâu. Không phải bố mẹ không tin con, nhưng giấy cam kết vẫn phải có.

Mẹ cũng mong hai đồng chí đi cùng con làm chứng, ký tên vào.”

Dương Cúc còn chưa kịp phản ứng, bà ta đã nói tiếp:

“Con không cần thề sống thề c.h.ế.t rằng cả đời này không tái giá, như thế không đúng với đạo lý. Chỉ cần con chăm sóc tốt cho cháu nội, nuôi dạy thằng bé trưởng thành, tự lập, khi đó sẽ không còn ai ý kiến gì.

Đến lúc đó, con muốn làm gì cũng là tự do của con.

Nếu con làm được những điều này, phần của bố mẹ cũng để lại cho cháu.

Ngày mai, bố mẹ sẽ thu dọn về nhà.”

Lời nói thì nghe hay đấy, nhưng cuối cùng, cô ấy vẫn không có quyền lựa chọn.

Nói tới nói lui, suy cho cùng vẫn là không tin tưởng cô ấy.

Nhưng điều đó chẳng còn quan trọng nữa. Dù sao, bọn họ cũng chỉ là bố mẹ chồng, không phải bố mẹ ruột của cô.

Tin hay không tin, đối với cô cũng không còn ý nghĩa.

Chỉ cần trong lòng họ vẫn nghĩ cho Quách Khánh Khánh, chỉ cần mọi quyết định của họ đều xuất phát từ việc lo lắng cho đứa trẻ, vậy thì cô cũng không muốn so đo làm gì.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Điều khiến cô khó xử là chuyện nhà mình lại kéo theo người ngoài vào cuộc.

Không ai muốn bị cuốn vào mâu thuẫn gia đình người khác, nhất là những chuyện rắc rối thế này.

Cô suy nghĩ một chút rồi nói:

“Bố mẹ, chúng ta có thể tìm một bên thứ ba khác làm chứng. Hai vợ chồng họ chỉ là bạn của con, để họ đứng ra làm chứng thế này không ổn đâu.”

Mẹ chồng lập tức lắc đầu:

“Người khác mẹ không tin, mẹ chỉ tin hai đồng chí này. Dù sao, người trong quân đội vẫn đáng tin hơn.”

Nói rồi, bà ta quay sang nhìn Tần Chiêu Chiêu và Lục Trầm:

“Hai cô cậu là bạn của Dương Cúc, chẳng lẽ chuyện này lại không giúp sao?”

Tần Chiêu Chiêu vốn dĩ còn có chút thiện cảm với bà ta, cảm thấy người này cuối cùng cũng hiểu chuyện.

Không ngờ đâu, vòng vo một hồi, bà ta vẫn là một con cáo già.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1162.html.]

Lôi vợ chồng cô vào, chẳng phải vì muốn nắm chắc Dương Cúc hơn sao?

Một bà lão đầy thủ đoạn.

Dương Cúc gặp phải gia đình như vậy, đúng là cừu non rơi vào miệng sói.

Lục Trầm liếc nhìn Tần Chiêu Chiêu, ánh mắt như đang dò hỏi.

Tần Chiêu Chiêu cũng có cùng suy nghĩ với anh, nhẹ nhàng gật đầu.

Thấy cô đồng ý, Lục Trầm mới lên tiếng, giọng nghiêm túc:

“Dương Cúc, cô đã suy nghĩ kỹ chưa?

Chỉ cần cô chắc chắn mình có thể làm được, tôi và Chiêu Chiêu sẽ đứng ra làm người bảo lãnh cho cô.

Nhưng nếu cô không muốn, vẫn có thể giải quyết vấn đề này bằng con đường pháp luật.”

Dương Cúc không do dự:

“Tôi không muốn kiện tụng gì cả. Tôi cũng không thể để chồng mình ra đi không yên lòng.”

"Trước đây, anh ấy từng nói với em rằng, hồi nhỏ bố mẹ đã hy sinh rất nhiều vì anh ấy. Em cũng đã hứa sẽ cùng anh ấy phụng dưỡng bố mẹ chồng.

Bây giờ, dù anh ấy không còn nữa, em cũng không thể thất hứa.

Nếu một bản cam kết có thể giải quyết mọi vấn đề giữa chúng ta, thì dù phải đánh đổi cả phần đời còn lại, em cũng chấp nhận."

Lời nói của Dương Cúc khiến cả nhà lặng đi. Bố mẹ chồng nhìn cô, ánh mắt có chút xao động. Ngay cả Tần Chiêu Chiêu cũng không khỏi nhìn cô bằng con mắt khác.

Người phụ nữ này thoạt trông yếu đuối, nhưng thực ra lại rất kiên cường.

Chị dâu của Dương Cúc thì khác, cô ta trừng mắt, trong lòng khinh bỉ—vì một người đàn ông đã mất mà đánh đổi cả đời, nếu không phải ngu ngốc thì cũng là có vấn đề.

Bố mẹ chồng Dương Cúc dù đã xiêu lòng trước sự chân thành của cô, nhưng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm. Đời còn dài, ai dám chắc sau này không có biến cố?

Bản cam kết này chính là viên thuốc an thần của họ.

Hai ông bà không nói gì thêm, chỉ im lặng nhìn về phía Tần Chiêu Chiêu và Lục Trầm, như đang chờ đợi câu trả lời của họ.

Lục Trầm thấy Dương Cúc đã quyết tâm, liền gật đầu:

"Nếu cô đã suy nghĩ kỹ, vậy chúng tôi không có vấn đề gì. Tôi và vợ có thể làm chứng, cùng cô hoàn thành việc này."

Dương Cúc xúc động nhìn hai vợ chồng trẻ.

Cô không ngờ, giữa hoàn cảnh này, lại có hai người sẵn sàng đứng ra giúp mình. Cô và Lục Trầm chỉ mới gặp ba lần, với Tần Chiêu Chiêu, thậm chí còn ít hơn.

Thế mà họ lại tin cô đến mức này.

Cô cúi đầu, giọng nghẹn ngào: "Cảm ơn hai người."

Tần Chiêu Chiêu nhẹ vỗ vai cô, mỉm cười:

"Không cần cảm ơn. Cô xứng đáng được chúng tôi làm vậy."

Ngay sau đó, mọi người tiến hành viết bản cam kết.

Loading...