Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 1157

Cập nhật lúc: 2025-03-18 21:04:37
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người phụ nữ vừa hắt nước ra ngoài là một người cao gầy, trông khoảng hơn ba mươi tuổi. Mắt cô ta không lớn nhưng rất sắc sảo, tinh ranh.

Cô ta nhìn bốn người một lượt, khóe môi nhếch lên cười:

"Ôi chao, ngại quá, chị không thấy có người đứng đây. Dương Cúc, em đưa khách về nhà à?"

Tần Chiêu Chiêu thoáng nhìn qua, lập tức biết ngay đây là một con cáo già.

Bốn người đứng ngay trước cửa, sao có thể không thấy? Trừ khi là mù.

Bảo rằng mình không cố ý, chẳng khác nào đang nói dối trắng trợn.

Dương Cúc siết chặt tay, sắc mặt sa sầm. Cô thực sự không ưa nổi người chị dâu này.

Cả nhà chồng muốn chiếm nhà và tiền trợ cấp của cô, có đến tám chín phần là do cô ta đứng sau xúi giục.

Rõ ràng biết là như vậy, nhưng đối phó thế nào lại là một chuyện khác.

Cô ta giỏi giả vờ làm người tốt, trước mặt thì nói đạo lý, sau lưng lại tính kế.

Chưa kịp lên tiếng, Tần Chiêu Chiêu đã bước lên một bước, cười tủm tỉm, nhẹ nhàng nói:

"Bọn tôi đến xem tình hình cuộc sống của Dương Cúc dạo này thế nào."

Người phụ nữ nheo mắt, ánh nhìn lướt qua Lục Trầm rồi dừng lại trên người Tần Chiêu Chiêu, quan sát cô từ đầu đến chân.

Cô ta đang đánh giá xem hai người này rốt cuộc là ai, có lai lịch gì.

Tần Chiêu Chiêu không mặc áo bông vải thường thấy mà khoác một chiếc áo dạ đen tinh tế. Cổ quấn khăn len đỏ thẫm dày dặn, mái tóc dài xõa nhẹ, tùy ý buộc lại sau gáy.

Chiếc quần dạ ống rộng màu xám trắng, đôi giày da lộn đen tuyền, thêm một chiếc túi vải đen đeo chéo, hai tay thảnh thơi đút túi áo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1157.html.]

Khí chất cao quý, vừa thanh lịch vừa sành điệu.

Cả người đẹp đến mức khiến người khác phải ngoái nhìn, như một minh tinh bước ra từ phim ảnh.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Người đàn ông đi cùng Dương Cúc có chút quen mắt. Chỉ mất vài giây suy nghĩ, cô ta liền nhận ra—hắn từng xuất hiện trong đám tang của người em chồng, hôm đó mặc quân phục, nhìn có vẻ không phải người lính tầm thường.

Cô ta nhíu mày, trong đầu lập tức nảy lên một ý nghĩ—hôm nay Dương Cúc dẫn người về đây là có mục đích gì?

Dương Cúc vừa thấy chị dâu đứng chặn cửa đã cảm thấy bực bội. Cô ấy dẫn người về nhà mình, vậy mà lại bị chặn ngay ngoài cửa như thể đây không còn là nhà cô nữa.

Không buồn khách sáo, cô ấy sải bước lên trước, đưa tay đẩy mạnh chị dâu sang một bên.

"Chị tránh ra, tôi đưa khách vào nhà!"

Chị dâu bị đẩy đến loạng choạng suýt ngã. Cô ta tức lắm, vốn định mở miệng mắng, nhưng nhìn hai người xa lạ đứng sau lưng Dương Cúc, lại không dám làm ầm lên ngay.

Bấy lâu nay, cô ta đã tốn không ít công sức thuyết phục bố mẹ chồng phải lấy lại căn nhà và tiền trợ cấp. Bà già ông già đều đã nghe theo, chỉ có Dương Cúc là cứng đầu không chịu nhượng bộ. Vì thế, cô ta quyết tâm ở lỳ lại đây, nhất định phải đòi lại bằng sạch những gì thuộc về gia đình chồng.

Nhưng bây giờ, Dương Cúc lại dẫn hai người này về nhà, có vẻ không đơn giản. Chẳng lẽ cô ấy tìm được ai đó đến giúp đỡ?

Theo như cô ta biết, nhà ngoại của Dương Cúc chẳng có ai quyền thế cả. Hơn nữa, cô ấy lại gả từ xa tới, chẳng có chỗ dựa nào ở vùng này.

Nghĩ vậy, chị dâu hừ nhẹ một tiếng, rồi cũng đi theo bọn họ vào sân.

Vừa bước vào, cửa nhà chính đã mở ra. Bố mẹ chồng Dương Cúc khoác áo bông dày cộp, đứng ngay cửa nhìn ra với vẻ mặt đầy cảnh giác.

Mẹ chồng cô ấy lên tiếng trước, giọng điệu không chút khách sáo.

"Con đưa người về sao không nói với bố mẹ trước?"

Câu này khiến Dương Cúc giận sôi máu.

"Đây là nhà của con! Con muốn đưa ai về còn phải xin phép hai người sao?"

Loading...