Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 1140

Cập nhật lúc: 2025-03-18 08:52:39
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng tiếng cãi nhau vẫn không dừng lại, át luôn cả lời bà ta. Chẳng ai buồn để ý đến bà ta nói gì.

Bà cụ Lý có chút khó xử, bèn quay sang Tần Chiêu Chiêu, giọng mang theo ý đồ rõ ràng:

"Chiêu Chiêu à, con mau khuyên họ đi. Chúng ta đều là người một khu, không đáng vì chút chuyện nhỏ mà mất hòa khí.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Hay là con đến nhà bà đi? Nhà bà chỉ có một mình, sân rộng, trong nhà cũng thoáng đãng. Những ai cần con khám bệnh có thể đến đó, con cứ khám từng người một."

Lời nói nghe thì có vẻ hợp lý, nhưng ai cũng biết bà cụ Lý là hạng người gì. Cả khu này không ai muốn dính dáng đến bà ta.

Không cần bàn tới việc nhà bà ta có sạch sẽ hay không, chỉ sợ nếu bước chân vào, bà ta lại giở trò, rồi đổ vấy trách nhiệm lên đầu người khác.

Chưa kể, nếu cô đến khám bệnh cho bà ta, dù có chữa khỏi, bà ta cũng sẽ bịa chuyện nói không khỏi, rồi kiếm cớ làm ầm lên, đòi bồi thường.

Trước đây bà ta từng tìm cách tống tiền cô, may mà cô không mắc bẫy. Sau đó lại định kiếm chác từ nhà Vinh Xuân Mai, kết quả tự chuốc lấy tai họa.

Tần Chiêu Chiêu nhìn bà cụ Lý, bình thản từ chối:

"Không cần đâu. Cảm ơn ý tốt của bà."

Rồi cô quay sang hai người vẫn còn đang tranh cãi:

"Hai thím này, trời lạnh như thế này, cãi nhau không sợ buốt răng sao?"

Một câu nói đơn giản nhưng đầy hài hước khiến những người xung quanh bật cười.

Ngay cả hai người đang cãi nhau cũng không nhịn được mà khựng lại. Không khí căng thẳng bỗng chốc dịu xuống.

"Cô bé này nói chuyện buồn cười ghê. Răng mà cũng sợ lạnh sao?" Một người trong đám đông bật cười nói.

Lục Trầm – người đứng bên cạnh Tần Chiêu Chiêu từ nãy đến giờ, cũng không giúp được gì, đành nhẹ giọng góp ý:

"Hay là mình tìm một chỗ nào đó khám bệnh cho mọi người?"

Tần Chiêu Chiêu gật đầu:

"Em cũng đang định thế."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1140.html.]

Cô đảo mắt nhìn những khuôn mặt quen thuộc xung quanh. Người thì vừa lên tiếng, người thì vẫn im lặng, nhưng ai cũng là hàng xóm, láng giềng.

Cô cười nói:

"Các cô, các thím, ai muốn khám bệnh thì giơ tay nhé. Con sẽ tìm một chỗ thích hợp rồi ngồi xuống khám lần lượt.

Đứng mãi ngoài trời thế này không hay đâu. Nhỡ mọi người bị nhiễm lạnh, bệnh lại thêm bệnh thì còn khổ hơn."

Cô vừa dứt lời, lập tức có hàng loạt cánh tay giơ lên.

Chỉ liếc qua một lượt, ít nhất cũng có tới hai, ba chục người.

"Đến nhà tôi đi, tầng một nhà tôi khá tiện." Trưởng phòng Tôn không biết đã bước đến cạnh cô từ lúc nào.

"Không cần đâu, lộn xộn sẽ ảnh hưởng đến anh Đại Quân nghỉ ngơi. Nhà ai ở tầng một, có chỗ rộng rãi, có thể giúp được thì nhường một không gian là được."

Bà cụ Lý đứng bên cạnh lập tức biến sắc. Rõ ràng vừa rồi chính bà ta đã lên tiếng mời, vậy mà Tần Chiêu Chiêu lại không nhận lời, chẳng phải là coi thường bà ta sao?

Trong lòng vốn đã hẹp hòi, giờ còn bị bẽ mặt trước bao nhiêu người, làm sao bà ta nuốt trôi cục tức này? Nghĩ đến chuyện con trai mình không đón về ăn Tết, chỉ đưa chút đồ rồi đi mất, cả kỳ lễ tết cứ lủi thủi một mình, bà ta càng tức tối hơn.

Tần Chiêu Chiêu mặc kệ thái độ khó chịu của bà ta, gật đầu đồng ý đến nhà Lý Hạ – một người phụ nữ trẻ tuổi trong xóm.

Lý Hạ là vợ của con trai trưởng nhà họ Lý. Chị ấy lấy chồng chưa được bao lâu thì mẹ chồng đột quỵ, liệt giường suốt nhiều năm. Chăm sóc người bệnh vất vả đến mức chị ấy không thể đi làm, hai cô chị chồng thì chẳng đoái hoài gì, tất cả gánh nặng đổ lên vai một mình Lý Hạ.

Nhìn cảnh ấy, Tần Chiêu Chiêu cũng có chút đồng cảm. Bất cứ ai nếu chỉ phải lo liệu một hai ngày thì còn chịu đựng được, nhưng kéo dài đến mấy năm thì e rằng đến sắt đá cũng phải mòn.

Lý Hạ mong rằng cô có thể chữa khỏi cho mẹ chồng mình, ít nhất là giúp bà ấy tự ngồi dậy, đi lại một chút, tự lo liệu những chuyện nhỏ nhặt hàng ngày. Như vậy, cuộc sống của chị ấy cũng đỡ phần nào vất vả.

Nhưng đột quỵ lâu năm đã làm teo cơ, tê liệt gần hết các chức năng vận động. Nếu muốn hồi phục, không chỉ cần thời gian dài mà còn phải kiên trì trị liệu.

Tần Chiêu Chiêu cân nhắc rồi chậm rãi nói:

"Trường hợp của mẹ chị không phải là không thể điều trị, nhưng đã để quá lâu, khả năng hồi phục cũng rất nhỏ. Nếu theo đúng phác đồ, ít nhất phải mất một năm rưỡi kiên trì vật lý trị liệu thì may ra mới có hiệu quả."

Nghe vậy, mắt Lý Hạ sáng lên, vội hỏi:

"Vật lý trị liệu là gì? Có đắt lắm không? Nếu chi phí quá cao, nhà tôi sợ là không gánh nổi."

Loading...