Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 1138

Cập nhật lúc: 2025-03-18 08:50:54
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đó là do lúc động kinh, các cơ bắp đều co cứng. Giờ anh đã thả lỏng, cảm giác kiệt sức là bình thường. Nghỉ ngơi một chút sẽ ổn thôi."

Nói xong, cô lần lượt rút hết kim châm ra khỏi cơ thể hắn.

Vợ Trưởng phòng Tôn nhìn cảnh này mà không giấu nổi sự kinh ngạc.

Bà không ngờ rằng Tần Chiêu Chiêu thực sự có bản lĩnh cứu con trai mình từ cõi c.h.ế.t trở về.

Trong giây phút xúc động, bà không còn để ý đến tuổi tác hay địa vị của mình nữa.

Bà lao tới nắm lấy tay Tần Chiêu Chiêu, rồi bất ngờ quỳ xuống ngay trước mặt cô.

"Hai tay con đã cứu mạng con trai bác! Bác không biết lấy gì báo đáp, chỉ có thể dập đầu cảm tạ con!"

Lễ lớn như vậy, Tần Chiêu Chiêu vừa lúng túng vừa bất đắc dĩ.

Cô vội vàng cúi xuống, nhẹ nhàng đỡ vợ Trưởng phòng Tôn dậy.

"Thím ơi, không được như vậy đâu ạ. Phải là con cảm ơn thím và chú Tôn mới đúng. Nếu hai người không tin tưởng con, không cho con chữa trị thì con cũng chẳng thể cứu được anh Đại Quân. Thím và chú mới là người đã cứu anh ấy."

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Vợ Trưởng phòng Tôn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, nước mắt vẫn chưa khô, giọng nghẹn ngào: "Chiêu Chiêu, con đã cứu mạng Đại Quân rồi. Chú thím mang ơn con suốt đời! Lời nói bây giờ cũng chẳng có ý nghĩa gì, sau này có việc gì cần giúp đỡ, con cứ nói, chú thím nhất định không từ chối!"

Tần Chiêu Chiêu bật cười nhẹ nhõm, gật đầu: "Vậy thì con nhớ kỹ lời chú thím nói rồi đấy nhé. Giờ chú đưa anh ấy về giường nghỉ ngơi đi, tiện thể nấu một bát canh gừng cho anh ấy uống, giúp xua tan hàn khí. Nghỉ ngơi một giấc là sẽ đỡ mệt hơn."

Những người xung quanh xôn xao bàn tán, không khí rộn ràng hơn hẳn.

Tất cả đều không ngờ tới kết cục này.

Ban đầu, ai nấy đều nghĩ rằng Đại Quân xong đời rồi. Chẳng ai tin Tần Chiêu Chiêu thực sự có bản lĩnh cứu người. Cô mới chỉ kết hôn chưa đến hai năm mà đã có được chứng chỉ hành nghề y, lại còn vào làm trong bệnh viện quân khu—có trời mới biết chứng chỉ ấy có phải do nhờ vả mà có hay không. Một người trước đây học chưa hết lớp bảy, suốt ngày gây chuyện, giờ bỗng nhiên lại đứng ra chữa bệnh cứu người? Nghĩ thế nào cũng thấy hoang đường!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1138.html.]

Mọi người vốn dĩ chờ xem trò cười của cô, chờ xem cô sẽ lúng túng giải thích thế nào khi không thể cứu được Đại Quân. Nhưng cuối cùng, cảnh tượng mà họ mong đợi lại không hề xảy ra. Trước mắt bọn họ là một Đại Quân vẫn còn sống, dù cơ thể còn yếu nhưng rõ ràng đã thoát khỏi tình trạng nguy kịch.

Tình huống này đúng là quá hoang đường, nếu không tận mắt chứng kiến, có đánh c.h.ế.t họ cũng không tin nổi!

"Chiêu Chiêu đúng là thần y rồi! Không hổ danh có thể vào bệnh viện quân khu, đúng là có bản lĩnh thật sự!"

"Chậc chậc, đúng là người tài giỏi! Chờ lát nữa để Chiêu Chiêu xem cho tôi một chút!"

"Tôi bị đau chân lâu năm rồi, không biết Chiêu Chiêu có thể xem giúp không?"

"Chắc chắn rồi! Đến mạng người mà con bé còn cứu được thì mấy bệnh lặt vặt này có đáng gì!"

"Đúng thế! Tôi bị đau dạ dày nhiều năm, chút nữa cũng phải nhờ con bé xem cho."

Ngay lúc đó, một giọng nói chua ngoa vang lên:

"Bà Lý này, chẳng phải lúc nãy bà còn nói Chiêu Chiêu không có bản lĩnh sao? Sao giờ lại muốn nhờ nó khám bệnh cho bà rồi?"

Bà Lý lập tức trừng mắt, hất cằm phản bác: "Tôi có nói thế bao giờ? Đừng có bịa đặt! Nếu không có bản lĩnh thật, làm sao nó có thể vào bệnh viện quân khu làm bác sĩ được? Hừ!"

Những lời xầm xì bàn tán trước đó đều nghi ngờ khả năng của Tần Chiêu Chiêu, nhưng sau chuyện này, tất cả đã thay đổi. Ánh mắt mọi người nhìn cô lúc này tràn đầy sự kính nể xen lẫn hâm mộ.

Nhưng Tần Chiêu Chiêu không trách họ.

Nghi ngờ cũng là chuyện bình thường thôi.

Dù sao thì cô cũng không phải chủ nhân thực sự của cơ thể này. Linh hồn cô chỉ đang chiếm giữ thân xác của một người khác—một cô gái mới học đến lớp bảy đã bỏ dở, lại từng làm đủ chuyện hoang đường. Từ một kẻ vô dụng như vậy mà đột nhiên trở thành bác sĩ, lại còn vào được bệnh viện quân khu, bất cứ ai cũng sẽ nghi ngờ.

Trong khi đó, Tôn Đại Quân vẫn còn yếu, toàn thân mềm nhũn không thể tự đứng dậy. Trưởng phòng Tôn một mình không thể nâng nổi cậu con trai cao to lực lưỡng. Những người hàng xóm đang vây quanh xem náo nhiệt thấy vậy liền xúm lại giúp đỡ, cùng nhau khiêng Đại Quân vào nhà.

Loading...