Tần Chiêu Chiêu kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Bà Dư Hoa thở dài: "Nó đã trải qua bao nhiêu năm trong quân ngũ, vào sinh ra tử, nhìn bề ngoài tưởng thoải mái vui vẻ nhưng trong lòng chắc đầy những vết sẹo không lành."
Trong phòng, Lục Trầm thấy hai đứa con đang ngủ. Anh bước lại gần. Nhận ra bé An An đã thức, còn bé An Ninh vẫn ngủ say.
An An nhìn thấy anh thì nhoẻn miệng cười, đôi môi nhỏ nhắn cong lên như cánh cung. Nụ cười đáng yêu của cô bé khiến trái tim anh tan chảy. Như có một sức mạnh kỳ diệu, nụ cười ấy xua tan mọi u sầu trong lòng.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Anh bế An An lên đi quanh phòng, vừa dỗ dành vừa đùa giỡn. Tiếng cười khanh khách của bé An An vang lên như bản nhạc ngọt ngào làm tâm trạng anh trở nên nhẹ nhõm.
Tiếng cười vui vẻ của hai bố con cũng vọng ra ngoài, Tần Chiêu Chiêu và bà Dư Hoa đều nghe thấy.
Tần Chiêu Chiêu nói: "Con bé thức rồi, con vào bế nó ra ngoài để không ảnh hưởng đến An Ninh ngủ."
Bà Dư Hoa mỉm cười, đi cùng cô: "Để mẹ phụ con, bế hai đứa giờ nặng lắm, con không bế nổi đâu."
Vừa bước vào, cả hai thấy Lục Trầm đang tươi cười trêu đùa con gái. Thấy anh đã vui vẻ trở lại, lòng Tần Chiêu Chiêu và mẹ chồng cũng nhẹ nhõm hơn.
Sau bữa trưa, Tần Chiêu Chiêu gọi điện cho bố mẹ báo rằng cả nhà sẽ đến thăm ngay.
Lục Trầm thay quần áo rồi bế An Ninh, còn Tần Chiêu Chiêu bế An An. Gia đình bốn người cùng nhau ra sân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1099.html.]
Gia đình ai cũng biết hôm nay họ sẽ đến nhà bố mẹ vợ gửi quà Tết, không ai dùng đến xe mà để lại cho cả nhà đi thăm ông bà ngoại.
Chỉ mất khoảng 20 phút lái xe, cả hai đã đến khu gia đình công nhân nhà máy dệt. Không khí Tết tràn ngập khắp nơi.
Trong khu gia đình có nhiều đứa trẻ đang chơi đùa, thỉnh thoảng vang lên tiếng pháo nổ. Sắp Tết đến nơi, trong khu quân đội cũng có người đốt pháo.
Ban đầu An An và An Ninh nghe tiếng pháo có chút sợ hãi, nghe nhiều rồi cũng quen dần. Vì vậy khi lũ trẻ đốt pháo, An An và An Ninh không những không sợ mà còn tò mò nhìn ra ngoài.
Lý Lệ Hoa nhận được điện thoại, cùng Tần Trung từ trong nhà đi ra đón gia đình Tần Chiêu Chiêu. Biết rằng hai đứa cháu ngoại cũng đến, hai ông bà rất vui mừng.
Xe của Tần Chiêu Chiêu vừa dừng lại, Tần Trung và Lý Lệ Hoa đã vội vàng mở cửa xe. Ánh mắt của Lý Lệ Hoa chỉ tập trung vào hai đứa cháu: "Hai đứa cháu ngoại của mẹ đâu rồi?"
Thấy cả hai đều đang ở trong lòng Tần Chiêu Chiêu, bà vui mừng như vừa nhìn thấy bảo vật hiếm có, mắt sáng lên: "Chiêu Chiêu, đưa bọn trẻ cho mẹ."
Tần Trung và Lý Lệ Hoa mỗi người bế một đứa trẻ, gương mặt rạng rỡ yêu thương không thôi.
Lục Trầm gọi một tiếng "bố, mẹ", lúc này hai người mới để ý đến anh.
Nhìn thấy Lục Trầm tay xách nách mang đủ thứ đồ, Lý Lệ Hoa liền nói: "Các con lại mua nhiều đồ như vậy làm gì, đã bảo không cần tốn tiền mà."
"Mẹ, đây là bố mẹ con chuẩn bị cho bố mẹ. Chúng con không tốn tiền đâu," Tần Chiêu Chiêu giải thích.