Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 1086

Cập nhật lúc: 2025-03-16 20:51:18
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đủ rồi cũng không thừa. Cá này ngon hơn cá chép. Để bố bảo mẹ con làm sạch, con mang về chiên ăn liền hoặc cất tủ lạnh, lúc nào ăn lấy ra xào lại là được."

Trước sự nhiệt tình của bố vợ, Lục Phi không tiện từ chối thêm: "Cảm ơn bố. Nhưng không cần mẹ làm đâu, con tự làm được."

Anh nói xong, rồi bước ra ngoài.

Mẹ vợ cầm con d.a.o từ bếp đi ra, thấy anh đứng đó, liền cười: "Ngoài này lạnh lắm, con ra đây làm gì? Mau vào nhà đi, kẻo bị cảm lại khổ thân."

Lục Phi tiến đến, nhẹ giọng: "Mẹ, cá để con mang về, rồi nhờ người làm giúp. Mẹ không cần làm đâu."

Nói xong, anh cầm lấy con d.a.o từ tay bà.

Mẹ vợ hiền hậu cười: "Nhanh lắm, vài nhát d.a.o là xong."

"Thật sự không cần đâu. Trời lạnh thế này làm đông tay mẹ mất. Mẹ vào nhà trò chuyện với vợ con và chị Như Ý đi."

Mẹ vợ lặng người, trong lòng dâng lên chút xúc động.

Chồng bà lúc nãy vừa nghe tin con gái về, lập tức muốn làm cá ngay để con mang về. Nhưng con rể lại chủ động cản bà, sợ bà vất vả.

Giờ con rể đến nhà, mẹ vợ cũng chẳng cần động tay vào việc gì, sợ bà bị lạnh.

Quả nhiên là một người chu đáo. Vương Tuệ Lan đúng là có phúc.

Hai người bước vào phòng khách, không khí trong nhà vẫn còn náo nhiệt.

Từ Bình An từ trong bếp bước ra, gọi: "Anh dọn bàn xong rồi. Qua chơi mạt chược đi."

Ngày Tết, khi cả nhà quây quần, nhiều người thích ngồi xuống đánh vài ván mạt chược để g.i.ế.c thời gian.

Trong nhà có bốn người đàn ông, vừa vặn lập một bàn: bố vợ, Đại Tráng, Từ Bình An và Lục Phi.

Mạt chược vốn là trò chơi giải trí đầy tính toán. Lục Phi không chơi nhiều nhưng cũng không ghét. Hơn nữa, đây là cơ hội để anh làm thân với bố vợ, anh rể và em rể Đại Tráng.

Vậy là bốn người đàn ông tụ lại, tiếng xào bài vang lên lách cách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1086.html.]

Trong khi đó, mẹ Từ ngồi trên ghế sofa trò chuyện cùng mọi người.

Vương Tuệ Lan do đã ăn trưa trước khi đến nên cũng chẳng vội ăn. Ngoài trời lạnh buốt, hội phụ nữ cũng không định ra ngoài dạo chơi.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Thế là mẹ Từ, Vương Tuệ Lan, Từ Như Ý và vợ của Từ Bình An cũng lập thêm một bàn mạt chược.

Nhưng cuộc vui chẳng kéo dài lâu. Khoảng một tiếng sau, con gái nhỏ của Từ Như Ý thức dậy, bàn mạt chược lập tức tan rã.

Từ Như Ý đứng dậy, ôm con vào lòng rồi đi cho bé bú.

Chờ con b.ú xong, cô bế con ra phòng khách. Cô bé con nhỏ nhắn xinh xắn đến mức khó tin.

Làn da trắng như phát sáng, đôi mắt to tròn long lanh, mí hai tầng rõ nét.

Hàng mi cong vút như cánh quạt nhỏ, sống mũi cao thanh tú, đôi môi chúm chím đỏ như quả anh đào.

So với An An, cô nhóc này thậm chí còn xinh đẹp hơn.

Không biết sau này lớn lên, nhan sắc sẽ nghiêng nước nghiêng thành đến mức nào!

Tần Chiêu Chiêu quả thật có con mắt tinh đời, chưa gì đã định hôn ước cho An Ninh với cô bé này.

Nhất định sau này cô nhóc sẽ bước chân vào nhà họ Lục. Đúng là một đứa trẻ có phúc!

"Chị, nếu chị Chiêu Chiêu biết chị về, sau Tết nhất định sẽ tụ họp cùng nhau."

Từ Như Ý cười nhẹ: "Chị cũng nghĩ vậy. An An và An Ninh giờ cũng lớn rồi, chị rất muốn gặp chúng."

"Hai nhóc kia đáng yêu lắm, đặc biệt là An Ninh. Thằng bé đẹp trai giống y chị Chiêu Chiêu. Chị mà nhìn sẽ thấy ngay, từng đường nét khuôn mặt đều như được chạm khắc vậy."

Cô cười cười, liếc nhìn cô con gái nhỏ trong lòng. "Cháu gái nhà mình mới xứng đôi với thằng bé."

"Lúc hai người quyết định hôn ước, quả nhiên rất sáng suốt."

Từ Như Ý khẽ lắc đầu: "Chuyện tương lai khó mà nói trước. Định hôn ước cũng chỉ là chuyện của người lớn, sau này nếu không có duyên, đâu thể ép buộc được?"

Loading...