Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 1077

Cập nhật lúc: 2025-03-16 13:10:48
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Chiêu Chiêu nhìn bà, biết bà thực sự không muốn nhận, nếu cứ ép nữa chỉ khiến bà khó xử hơn. Nghĩ vậy, cô không miễn cưỡng nữa.

"Được rồi, con cất lại vậy."

Cô thu lại số tiền, nhưng lấy từ trong túi ra một tấm danh thiếp, đưa đến trước mặt bà lão: "Đây là danh thiếp của con, trên đó có số điện thoại và địa chỉ xưởng của con. Nếu sau này có chuyện gì, bà cứ đến tìm con."

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Bà lão chần chừ một chút, rồi mới nhận lấy, nhìn qua tấm danh thiếp một lượt trước khi cẩn thận bỏ vào túi áo.

Bà khẽ thở dài: "Cảm ơn cô nhiều lắm. Tôi thật không biết phải nói gì nữa..."

Tần Chiêu Chiêu khẽ mỉm cười: "Vậy thì bà không cần nói gì cả."

Cuối cùng, khuôn mặt khắc khổ của bà lão cũng nở nụ cười nhẹ nhõm.

Lúc này, Lục Trầm đã quay lại, trên tay cầm một xiên kẹo hồ lô đỏ au. Anh đưa nó cho Tần Chiêu Chiêu.

Cô nhận lấy, ngồi xuống ngang tầm với cô bé nhỏ, nhẹ giọng nói: "Cô bé, cầm lấy đi. Cái này là của em."

Đại Nha tròn xoe mắt nhìn xiên kẹo, trong ánh mắt lóe lên tia khao khát, nhưng lại không dám vươn tay ra nhận. Cô bé khẽ xoay người, ngước lên nhìn bà nội.

Bà lão nhìn cháu mình, trong lòng đau xót đến khó tả.

"Đứa nhỏ này thật đáng thương… Lẽ ra nó không nên sinh ra trong một gia đình như vậy."

Mỗi lần nhìn thấy đứa cháu nhỏ của mình, trái tim bà lại nhói lên từng cơn. Một đứa trẻ bé xíu, không được cha mẹ yêu thương, chỉ có thể bám víu vào bà mà lớn lên trong gian khổ.

Bà lão cười hiền từ, nhẹ nhàng xoa đầu cô bé: "Chị ấy tặng con, con cứ cầm lấy đi."

Được bà nội cho phép, gương mặt Đại Nha lập tức bừng sáng. Cô bé rụt rè vươn tay nhận lấy xiên kẹo hồ lô, cẩn thận ôm vào n.g.ự.c như thể sợ bị lấy mất.

Bà lão dịu dàng nhắc: "Nói cảm ơn với anh chị đi con."

Cô bé ngẩng đầu, ánh mắt lấp lánh: "Em cảm ơn anh chị!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1077.html.]

Bà lão quay sang Lục Trầm và Tần Chiêu Chiêu, giọng đầy áy náy: "Hai cô cậu còn có việc, cứ đi làm đi. Làm phiền hai người mất nhiều thời gian quá rồi."

Vừa dứt lời, một giọng nói nặng nề cất lên phía sau.

"Mẹ, sao mẹ lại để con bé nhận đồ của người ngoài?"

Nụ cười trên mặt bà lão lập tức tắt ngấm. Đôi mắt già nua nhìn con trai mình, trong đó không có sự trách móc, chỉ còn lại một nỗi thất vọng vô hạn.

Bà siết chặt tay, chậm rãi nói: "Họ không phải người ngoài."

"Mẹ ở quê, sao lại quen biết người ta được?" Người đàn ông liếc nhìn Tần Chiêu Chiêu và Lục Trầm, vẻ tò mò xen lẫn nghi hoặc.

"Chuyện đó không cần con quan tâm." Bà lão lạnh giọng đáp, rõ ràng không hài lòng với thái độ thiếu tôn trọng của con trai.

Bị mẹ chặn họng, người đàn ông đành im lặng, chỉ có nét khó chịu vẫn hiện rõ trên mặt.

"Con về đây là để mua quần áo cho Đại Nha, đúng không?" Bà lão hỏi, ánh mắt như muốn xác nhận lại.

Dù trong lòng không vui vì mẹ làm mình mất mặt giữa chốn đông người, nhưng trước mặt bao người, anh ta cũng không dám tỏ thái độ quá đáng. Tuy nhiên, giọng điệu vẫn đầy bực bội.

"Mẹ định cắt đứt quan hệ với con, con không mua có được à?"

"Con còn biết nghĩ như vậy, xem như mẹ cũng bớt thất vọng về con." Bà lão nói, giọng lạnh nhạt nhưng trong đó vẫn có chút nhẹ nhõm.

Sau đó, bà quay sang đôi vợ chồng trẻ, gật đầu xin lỗi: "Thật ngại quá, con trai tôi hiểu nhầm hai cô cậu rồi."

"Không sao đâu ạ. Gia đình bà đã đoàn tụ rồi, bọn con xin phép đi trước. Tạm biệt bà." Lục Trầm mỉm cười, vẫy tay chào bà lão, sau đó cùng Tần Chiêu Chiêu rời đi.

Phía sau họ, người đàn ông vẫn không giấu được thắc mắc, quay sang mẹ hỏi: "Mẹ, rốt cuộc hai người đó là ai? Mẹ quen họ thế nào?"

"Không cần biết đâu, chỉ cần nhớ họ là người tốt." Bà lão dứt khoát nói rồi đưa tay ra: "Nào, bế con gái con đi."

Tần Chiêu Chiêu quay đầu nhìn lại, thấy người đàn ông miễn cưỡng đón Đại Nha từ tay bà lão. Cô bé nhỏ xíu nép vào n.g.ự.c bố, ánh mắt dè dặt nhưng vẫn có chút mong đợi. Người đàn ông ôm con gái, cùng mẹ đi về phía trước.

Loading...