Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 1076

Cập nhật lúc: 2025-03-16 13:10:24
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Chiêu Chiêu chần chừ một lát rồi nhẹ giọng nhắc nhở:

"Con bé ở lại đây, thì bà cũng phải ở lại. Bằng không, nó sẽ không sống yên ổn đâu."

Bà lão khẽ run lên, nhìn Tần Chiêu Chiêu một lúc lâu, rồi chậm rãi gật đầu.

"Tôi biết chứ.

Chỉ cần con bé được đi học, có bữa cơm no, như vậy đã tốt hơn rất nhiều so với về quê ăn cháo rau với tôi rồi."

Bà cười khổ, ánh mắt đầy xót xa.

"Dù gì Đại Nha cũng là con ruột. Ở với nhau lâu ngày, tình cảm sẽ dần lớn lên.

Nếu tôi mang con bé về quê, xa cách nhau, thì sau này sẽ chẳng còn chút tình thân nào nữa.

Tôi không muốn nhìn thấy anh chị em ruột mà lại như kẻ thù."

Tần Chiêu Chiêu nhìn người phụ nữ lớn tuổi trước mặt, trong lòng không khỏi thở dài. Bà ấy khổ tâm như vậy, nhưng chuyện gia đình người khác, cô không tiện xen vào quá sâu.

Tuy nhiên, cô thực sự khâm phục tấm lòng của bà.

Cô quay sang nói với Lục Trầm: "Anh đi mua cho Đại Nha một xiên kẹo hồ lô đi."

Lục Trầm đứng bên nãy giờ đã nghe rõ mọi chuyện, không nói thêm lời nào, chỉ gật đầu: "Được." Sau đó xoay người rời đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1076.html.]

Người phụ nữ vội vàng đưa tay ngăn lại, xua tay liên tục: "Cô gái ơi, tôi biết cô là người tốt, nhưng thật sự không cần đâu…"

"Bà à, bà đừng khách sáo như vậy. Chỉ là một xiên kẹo hồ lô thôi mà, chẳng đáng là bao. Hôm nay tình cờ gặp nhau, có duyên nên con muốn làm chút gì đó cho con bé."

Người phụ nữ lớn tuổi nhìn cô, trong lòng dâng lên đủ loại cảm xúc. Một người dưng qua đường lại sẵn sàng mua kẹo cho cháu mình, trong khi chính cha mẹ nó thì tiếc từng đồng một.

Bà lão nhẹ giọng hỏi: "Cô gái, có thể cho tôi biết tên cô được không?"

Tần Chiêu Chiêu mỉm cười: "Dạ, con tên Tần Chiêu Chiêu."

Bà lão khẽ gật gù, ánh mắt có chút hoài niệm: "Tần Chiêu Chiêu, cái tên đẹp thật. Tôi sẽ nhớ mãi cái tên này. Tôi năm nay cũng gần sáu mươi rồi, sống từng này tuổi nhưng chưa gặp được bao nhiêu người tốt bụng như cô. Tôi sẽ cầu xin Quan Âm Bồ Tát phù hộ cho cô."

Tần Chiêu Chiêu lặng người trong giây lát. Người phụ nữ trước mặt này thật đáng thương. Cả đời bà đã trải qua bao nhiêu vất vả, đến tuổi này vẫn còn phải lo nghĩ vì cháu gái.

Cô không phải kiểu người dễ dàng xúc động, cũng không phải thường xuyên giúp đỡ người khác. Nhưng hôm nay, cô thực sự muốn giúp bà.

Không chần chừ, cô lấy ví ra, đếm năm tờ tiền lớn rồi đưa cho bà lão: "Bà à, con không giúp được nhiều, nhưng số tiền này bà cứ cầm lấy, lo liệu trước mắt nhé."

Bà lão giật mình, vội vàng lùi lại, hai tay siết chặt tà áo: "Tôi không thể nhận tiền được, cô mau cất đi."

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Năm mươi đồng không phải con số nhỏ. Đối với những người khó khăn như bà, một khoản tiền lớn như vậy có thể giúp ích rất nhiều. Nhưng sắc mặt khó xử của bà lão lại khiến Tần Chiêu Chiêu nhận ra, có lẽ cách cô làm quá thẳng thắn.

Cô chớp mắt, nhẹ nhàng nói: "Bà ơi, con không có ý gì đâu..."

Bà lão, ánh mắt ôn hòa nhưng kiên quyết: "Tôi hiểu mà, cảm ơn tấm lòng của cô. Nhưng cô hãy cất tiền lại đi, ai cũng vất vả mới kiếm được tiền."

Loading...