Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 1070

Cập nhật lúc: 2025-03-16 13:03:35
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

An An nhoẻn miệng cười khanh khách, ánh mắt cong cong đáng yêu.

Lục Quốc An cũng bật cười, niềm vui hiện rõ trên gương mặt.

“Con có tin vui muốn thông báo với cả nhà!” Lục Trầm lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ thần bí.

Mọi người thấy anh tỏ vẻ hào hứng thì lập tức tò mò.

Lục Quốc An bật cười: “Đừng có úp mở nữa, có chuyện gì thì nói luôn đi.”

“An An và An Ninh đã biết gọi bố, gọi mẹ rồi!”

Trong bếp, Dư Hoa đang nhặt rau với thím Lý, vừa nghe câu đó liền giật mình, vui mừng đặt rổ rau xuống: “Mới hơn bốn tháng đã biết gọi bố, gọi mẹ rồi sao?”

Thím Lý cũng phấn khởi: “Hai đứa nhỏ đúng là thông minh, biết nói sớm thế này là chuyện tốt.”

Dư Hoa mừng rỡ: “Không được, tôi phải ra xem ngay mới được!”

Bà vội vàng rửa tay dưới vòi nước, lau sạch trên tạp dề rồi bước nhanh ra phòng khách: “Nào, gọi cho bà nghe thử xem nào.”

An An và An Ninh không làm mọi người thất vọng, giọng bi bô gọi “bố”, “mẹ” rất rõ ràng.

Cả nhà sửng sốt giây lát rồi đồng loạt bật cười vui vẻ.

Dư Hoa hạnh phúc đến mức mắt rơm rớm: “Từ lúc hai đứa nhỏ này sinh ra đến giờ, con đều xa nhà. Bây giờ con vừa trở về, chúng liền cất tiếng gọi đầu tiên. Gọi bố, gọi mẹ rõ ràng thế kia, con thấy chưa?”

Lục Trầm nghe vậy càng thêm hạnh phúc, giọng anh ấm áp: “Con trai, gọi bà nội đi nào!”

Dạy vài lần, An Ninh cũng bập bẹ được một tiếng “bà”. Dù phát âm chưa rõ nhưng vẫn đủ khiến Dư Hoa vui đến mức cười không khép miệng.

Lục Quốc An cũng kiên nhẫn dạy An An gọi “ông”. Hai bé không phụ sự mong đợi của mọi người, tiếng bi bô vang lên khiến cả nhà ai cũng hớn hở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1070.html.]

Á Á và Thanh Thanh cũng chạy đến, chớp đôi mắt tròn xoe, hào hứng nói: “An An, An Ninh, gọi ‘chị’ đi nào!”

Dưới sự cổ vũ của cả nhà, hai bé con gọi theo.

“Thím ơi, thím xem! An An gọi con là chị rồi! Con vui quá!” Á Á reo lên.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Thanh Thanh cũng hớn hở níu tay Tần Chiêu Chiêu: “Em trai nhỏ gọi con là chị! Thím ơi, con cũng có em trai gọi chị rồi!”

Hai cô nhóc vui sướng đến mức nhảy cẫng lên, không ngừng ôm lấy An An và An Ninh.

Vợ chồng Lục Phi đứng bên cũng cười theo.

Cả nhà quây quần trong niềm vui không dứt.

Dù sau đó, hai vợ chồng có cố gắng dạy thế nào, An An và An Ninh vẫn chưa chịu gọi “bác”, nhưng cũng chẳng ai để bụng.

Việc hai đứa trẻ hơn bốn tháng tuổi có thể bi bô gọi bố mẹ, ông bà, chị dù phát âm chưa tròn vành rõ chữ đã là một niềm hạnh phúc lớn lao với cả nhà.

Bầu không khí ấm áp bao trùm.

Lục Trầm trò chuyện với mọi người một lúc rồi hỏi thăm tình hình của Lục Dao và đứa con mới sinh của cô ấy.

Hứa An Hoa cười nói: “Hai mẹ con đều khỏe. Đặc biệt là nhóc con nhà em, mở mắt ra là chỉ tìm ăn. Một ngày ăn bảy tám bữa, chưa đầy tháng mà đã béo tròn như con heo nhỏ rồi.”

Tần Chiêu Chiêu cười tiếp lời: “Trẻ con ăn ngủ tốt là lớn nhanh. An An và An Ninh cũng vậy mà.”

Lục Trầm nghe xong bật cười: “Mai anh và chị dâu sẽ qua thăm mẹ con cô ấy. Anh vẫn chưa được gặp nhóc con đâu.”

Hứa An Hoa nhẹ nhàng nói: “Lục Dao biết anh về, cũng muốn bế con qua đây thăm. Nếu là mùa hè thì không sao, nhưng giờ trời lạnh quá, gió Tây Bắc thổi mạnh. Mọi người đều lo cô ấy bị nhiễm lạnh, dễ mắc bệnh hậu sản. Đây là chuyện có thể ảnh hưởng cả đời, nên ai cũng ngăn không cho cô ấy đi.”

Lục Trầm gật đầu tán thành: “Em làm rất đúng. Nếu cô ấy qua đây, anh cũng phải nhắc nhở mấy câu.”

Dư Hoa nhân tiện nói thêm: “Còn ba ngày nữa là đến Tết rồi. Tuệ Lan với Lục Phi vừa mang lễ Tết qua, năm nay nhà mình chuẩn bị khá đầy đủ.”

Loading...