Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 1061

Cập nhật lúc: 2025-03-16 12:53:33
Lượt xem: 27

Anh vẫn mặc quân phục. Người trên tàu nhìn thấy, ai nấy đều có vẻ thân thiện hơn, vài người đến bắt chuyện, có người chỉ lặng lẽ gật đầu chào.

Bất chợt, một cậu bé chừng năm, sáu tuổi bước đến trước mặt anh, đứng nghiêm, giơ tay chào một cách trang trọng.

Lục Trầm thoáng sững lại, nhưng lập tức ngồi thẳng lưng, điều chỉnh tư thế, đáp lại cậu bé bằng một cái chào tiêu chuẩn.

Cậu nhóc tròn xoe mắt, rồi bật cười thích thú, quay sang mẹ:

"Mẹ ơi! Chú bộ đội chào con này!"

Người phụ nữ đi cùng cậu bé trông khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, mặc chiếc áo bông kiểu quân đội. Khí chất cô ấy trầm ổn, ánh mắt mang theo sự điềm tĩnh của người từng trải.

Qua vài câu chuyện, Lục Trầm biết được cô ấy là vợ của một quân nhân, cũng là đồng hương ở Hải Thị. Nhưng chồng cô đã hy sinh trong một nhiệm vụ, lần này cô đưa con trai về quê để an táng anh ấy.

Cậu bé không biết cha mình đã mất, chỉ nghĩ rằng ông đang đi công tác xa.

Lục Trầm lặng đi.

Suốt những năm tháng đóng quân nơi biên giới, anh đã tiễn biết bao đồng đội ra đi. Có người không thể đưa về quê ngay, chỉ có thể hỏa táng rồi đợi thân nhân đến nhận tro cốt. Những lúc đó, anh từng chứng kiến nỗi đau xé lòng của người ở lại.

Không ngờ, ngay trên chuyến tàu này, anh lại gặp một câu chuyện như thế.

Cậu bé ríu rít mở túi xách, lấy ra một gói thịt bò khô, đưa cho anh:

"Chú ơi, thịt bò khô này ngon lắm! Con cho chú ăn thử nha!"

Lục Trầm mỉm cười, lắc đầu:

"Chú không ăn đâu, con giữ lại mà ăn."

"Nhà con còn nhiều lắm! Ngồi tàu lâu chán lắm, ăn chút gì đó rồi ngắm cảnh bên ngoài sẽ vui hơn. Năm ngoái ba cũng nói thế với con và mẹ!"

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Lục Trầm thoáng nghẹn lại, vừa định từ chối, người mẹ đã dịu dàng bảo:

"Đây là tấm lòng của trẻ con, anh cứ nhận đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1061.html.]

Anh không tiện từ chối nữa, đành nhận lấy, xoa đầu cậu bé:

"Chú cảm ơn con nhé."

Cậu nhóc cười hớn hở:

"Không cần khách sáo đâu chú! Sau này con cũng sẽ giống ba, trở thành bộ đội, bảo vệ đất nước!"

Lục Trầm sững lại, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Cậu bé còn nhỏ mà đã có ý chí như thế.

"Chú tin con. Sau này lớn lên, con nhất định sẽ trở thành một chiến sĩ giỏi như ba con."

Đôi mắt cậu nhóc sáng bừng, quay sang mẹ, hăng hái khoe:

"Mẹ ơi, chú bộ đội cũng nói con sẽ giống ba nè!"

Người mẹ bật cười, xoa đầu con:

"Ừ, mẹ cũng tin con."

Trong câu chuyện, Lục Trầm biết người phụ nữ tên Dương Cúc, cậu bé là Quách Khánh Khánh.

Họ sống tại khu tập thể giáo viên trên đường Giáo Dục, thuộc trường tiểu học thực nghiệm.

Anh nhớ đến Giang Tâm Liên – người vợ đã khuất của anh cả, trước đây cũng từng dạy ở ngôi trường đó.

Lục Trầm hứa, khi lo xong việc, anh nhất định sẽ đến tiễn biệt người đồng đội đã hy sinh.

Dù chưa từng quen biết, nhưng một người lính ngã xuống vì Tổ quốc, xứng đáng được đồng đội đến chào tạm biệt.

...

Lục Trầm mua vé giường nằm, chỗ của anh ở tầng dưới cùng.

Mẹ con Dương Cúc ở khoang bên cạnh, còn giường đối diện anh đã có người nằm. Trên tầng trên cũng có một thanh niên trẻ tuổi.

Đợi khi hai mẹ con họ rời đi, Lục Trầm mới tháo giày, nằm xuống, khẽ nhắm mắt lại.

Loading...