Anh mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ lái. Chính ủy Tào, Lý Đại Hải và Tiểu Vương cũng lên xe, ba người sẽ tiễn anh đến nhà ga.
Khi xe lăn bánh, Lục Trầm quay người ra cửa sổ, giơ tay vẫy chào.
Bỗng nhiên, một giai điệu quen thuộc vang lên.
Các chiến sĩ đồng loạt cất tiếng hát.
Là bài hát của quân đội.
Những ca từ hào hùng nhưng lại chất chứa cảm xúc sâu lắng, từng câu từng chữ như muốn khắc sâu hình bóng người chỉ huy vào ký ức.
Lục Trầm siết chặt nắm tay, ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt bên ngoài cửa kính, nhưng nước mắt vẫn lặng lẽ tràn ra, lăn dài xuống gò má rồi nhỏ xuống n.g.ự.c áo. Anh cắn môi, cố kìm nén, nhưng tiếng hát càng vang vọng, cảm xúc càng vỡ òa.
Trong gương chiếu hậu, bóng dáng những người lính vẫn đứng đó, hàng ngũ ngay ngắn, mắt dõi theo chiếc xe đang khuất dần.
Không thể chịu đựng thêm, Lục Trầm đưa tay lên che mặt, từng tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra.
Ba người ngồi phía sau cũng lặng lẽ cúi đầu. Không ai nói gì, cũng không ai lên tiếng an ủi. Bởi vì họ biết, có những nỗi đau chỉ có thể tự mình đối diện.
Xe rời khỏi doanh trại, đi qua những con đường phủ đầy tuyết trắng. Khi ra khỏi núi, trời đã sập tối. Tuyết vẫn rơi dày, phủ kín mặt đường. Cảnh vật bên ngoài im lìm, chỉ còn lại tiếng động cơ xe phá tan sự tĩnh lặng.
Cuối cùng, họ đến nhà ga khi kim đồng hồ vừa điểm gần tám giờ tối.
Lục Trầm xuống xe, cùng họ vào trong nhà ga, mua vé chuyến tàu 8:30 tối từ Đông Lăng đến Hải Thị. Hành trình kéo dài suốt đêm, mãi đến 10:40 sáng hôm sau mới đến nơi.
Trong phòng chờ, khoảnh khắc chia ly cuối cùng đã đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1060.html.]
Anh đứng trước ba người đồng đội thân thiết, lòng ngổn ngang trăm mối.
"Cảm ơn mọi người đã đến tiễn tôi." Lục Trầm cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhưng vẫn nghẹn lại. "Lần này rời đi, không biết bao giờ mới có dịp gặp lại. Mong mọi người giữ gìn sức khỏe. Nếu có cơ hội, tôi nhất định sẽ quay về thăm mọi người."
Lý Đại Hải nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, giọng kiên định:
"Anh đã hứa rồi đấy. Nhất định phải giữ lời, đừng để chúng tôi đợi vô ích."
Chính ủy Tào cũng đưa tay ra, siết c.h.ặ.t t.a.y anh:
"Chúc cậu thượng lộ bình an."
Lục Trầm gật đầu, siết lại bàn tay dày dặn ấy:
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
"Chính ủy Tào, ông cũng nhớ giữ gìn sức khỏe."
Tiểu Vương không nói gì, chỉ bước tới ôm chặt lấy anh, bàn tay run run không muốn buông.
Tất cả những gì muốn nói đã nói hết.
Tất cả những gì muốn giữ lại cũng không thể giữ nữa.
Tàu sắp rời ga.
Dù luyến tiếc bao nhiêu, anh cũng phải bước đi.
Lục Trầm tìm đúng chỗ ngồi trên tàu, thả người xuống ghế, nhưng lòng anh chẳng thể an yên.
Những khuôn mặt xa lạ xung quanh nhắc anh nhớ rằng mình đã thật sự rời xa doanh trại, rời xa cuộc sống quân ngũ đầy nhiệt huyết và những người đồng đội đã gắn bó bao năm.