Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 1056

Cập nhật lúc: 2025-03-15 22:29:11
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phần còn lại, cùng với các vật dụng sinh hoạt khác, được trung đoàn cử xe tải đến vận chuyển về doanh trại chính.

Trên vùng núi này có một sư đoàn đóng quân, chịu trách nhiệm phân phát số kem trị nẻ và các nhu yếu phẩm đến tay từng binh sĩ.

Mọi người trong doanh trại đều biết rằng những vật tư này là do doanh trưởng tiểu đoàn 1, Lục Trầm đích thân thu xếp.

Không chỉ vậy, binh sĩ còn nghe nói rằng kem trị nẻ lần này được chính tay vợ anh, Tần Chiêu Chiêu điều chế.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Chẳng bao lâu sau, cái tên "Lục Trầm" cùng "Tần Chiêu Chiêu" trở thành những cái tên được nhắc đến nhiều nhất trong doanh trại.

Khi nhìn thấy đồng đội mình nở nụ cười vì những món đồ nhỏ bé này, Lục Trầm cũng cảm thấy mãn nguyện hơn bao giờ hết.

Tối hôm đó, anh gọi điện về nhà.

Lúc này, Tần Chiêu Chiêu vừa ăn tối xong, đang ngồi trò chuyện với mẹ chồng trong phòng khách thì tiếng chuông điện thoại đột nhiên reo lên.

Lục Quốc An—bố của Lục Trầm—đứng dậy, đi đến nhấc máy.

Giọng ông trầm ấm vang lên:

"Alo, ai đấy?"

Đầu dây bên kia, một giọng nói quen thuộc vang lên:

"Bố, con là Lục Trầm đây."

Lâu rồi không gặp con trai, Lục Quốc An khẽ thở dài. Ông biết nơi Lục Trầm đóng quân điều kiện rất khắc nghiệt, trong lòng lúc nào cũng lo lắng.

Nghe thấy giọng con, mũi ông hơi cay.

"Lục Trầm à, dạo này con vẫn khỏe chứ? Đã nhận được hết vật tư chưa?"

"Vâng, con nhận được rồi. Cảm ơn bố đã giúp con thu xếp mọi thứ."

"Con không cần cảm ơn bố." Lục Quốc An cười khẽ, giọng có phần trách yêu. "Muốn cảm ơn thì phải cảm ơn Chiêu Chiêu. Vì muốn giúp con làm kem trị nẻ, con bé đã mang hết công thức của mình ra, còn bỏ biết bao công sức để điều chế cho bằng được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1056.html.]

Vừa nói, ông vừa liếc nhìn sang Tần Chiêu Chiêu, lúc này cô cũng đang hướng ánh mắt về phía ông.

Ông vẫy tay gọi cô lại.

Tần Chiêu Chiêu hiểu ý, đứng dậy bước đến. Cô nghe được cuộc trò chuyện, cũng biết cuộc gọi này là từ Lục Trầm.

Lục Quốc An mỉm cười, đưa điện thoại cho cô:

"Là Chiêu Chiêu đây, con nói chuyện với con bé đi."

Tần Chiêu Chiêu nhận lấy điện thoại, áp vào tai.

Lục Quốc An sau đó quay sang nhìn vợ mình—Dư Hoa, rồi bất chợt nói:

"Vừa ăn cơm xong mà ngồi một chỗ sẽ khó tiêu, tối ngủ cũng không ngon. Đi dạo với tôi một chút cho tiêu cơm đi."

Dư Hoa lắc đầu, giọng lười biếng:

"Tôi không đi đâu, ngoài trời lạnh lắm. Ra ngoài lại phải mặc áo bông, phiền lắm. Ông cứ đi một mình đi."

Lục Quốc An nhướng mày, nháy mắt ra hiệu cho vợ. Sau đó, ông liếc nhìn về phía Tần Chiêu Chiêu.

Dư Hoa lúc này mới hiểu ra ý chồng—ông muốn để Chiêu Chiêu có không gian riêng để trò chuyện với Lục Trầm.

Bà cười khẽ, rồi đứng dậy khoác thêm áo bông, miễn cưỡng nói:

"Thôi được rồi, vậy tôi đi cùng ông một lát."

Lục Quốc An hài lòng gật đầu, dắt tay vợ ra ngoài.

Trong phòng khách, chỉ còn lại một mình Tần Chiêu Chiêu với chiếc điện thoại trong tay.

Cô áp chặt ống nghe, khẽ gọi một tiếng:

"Lục Trầm…"

Loading...